Trên sàn nhà vương vãi lon bia, khăn giấy và vài tàn thuốc.
Kiều Quý Đồng lấy một túi rác lớn, nhẹ nhàng dọn dẹp. Lúc này, anh nghe thấy tiếng ai đó rêи ɾỉ khe khẽ trên tầng hai.
Nửa đêm rêи ɾỉ cái gì vậy? Có phải bị đau bụng không?
Kiều Quý Đồng hơi lo lắng, đi theo tiếng động lên tầng hai.
Tiếng động phát ra từ phòng ngủ phụ trên lầu. Lê Kiến Minh bình thường đều ngủ ở phòng ngủ chính, hơn nữa đây cũng không phải giọng của Lê Kiến Minh.
Kiều Quý Đồng lại lắng tai nghe kỹ, lúc này mới nghe rõ đó không phải là tiếng rêи ɾỉ đau đớn, mà là tiếng thở dốc kɧoáı ©ảʍ. Xen lẫn tiếng va chạm.
Mặt Kiều Quý Đồng đỏ bừng.
Lúc này, anh nghe thấy giọng nói có chút quen thuộc trong phòng.
"Lê ca ca..."
Giọng nói ngọt ngào chết người, còn ngọt hơn cả nước ép táo.
Kiều Quý Đồng bị vấp chân, loạng choạng suýt ngã. Anh không dám nán lại thêm một giây phút nào, vội vàng chuồn đi.
Mãi cho đến khi Kiều Quý Đồng xếp bát đĩa vào máy rửa bát, tim vẫn đập thình thịch.
Không ngờ Lê thiếu gia này... hóa ra hôm nay anh đã đắc tội với bạn trai nhỏ của người ta.
Ngày mai có nên xin lỗi không?
Không được, chẳng phải thế là càng lộ liễu sao?
Thôi, cứ giả vờ như không biết đi. Giả vờ như không biết.
Kiều Quý Đồng quyết định, cố tình không dọn dẹp phòng tắm tầng hai, mà lau sàn ở sảnh tầng một.
Đột nhiên đèn tầng hai sáng lên.
Lê Kiến Minh cởi trần bước ra. Vịn vào lan can cầu thang nói với anh: "Tiểu Kiều, lấy cho tôi chai nước đá."
Kiều Quý Đồng cứng đờ người: "Vâng ạ."
Lúc này lại nghe thấy giọng nói ngọt ngào kia: "Lê ca ca, có sữa chua không?"
Lần này, Kiều Quý Đồng muốn giả vờ như không biết cũng không được nữa.
Anh lau tay, một tay cầm nước đá, một tay cầm sữa chua, lên lầu đưa cho Lê Kiến Minh.
Lê Kiến Minh nhận lấy: "Bẩn quá, làm phiền cậu rồi."
"Không có gì đâu ạ."
"Tay làm sao thế?"
Kiều Quý Đồng nhìn xuống, chỗ bị bỏng hôm qua đã nổi lên hai bọng nước lớn.
"Chắc là bị bỏng ạ."
"Ngày mai nhớ băng lại, nhìn ghê quá."
"Vâng ạ. Xin lỗi."
Kiều Quý Đồng cứng đờ cổ đi xuống lầu, suốt quãng đường không dám ngẩng đầu lên.
Hai người lại trở về phòng ngủ. Không lâu sau, lại vang lên tiếng rêи ɾỉ.
Xem ra người ta căn bản không định giấu giếm anh.
Kiều Quý Đồng dọn dẹp mãi đến bốn giờ, trên lầu cũng rêи ɾỉ mãi đến bốn giờ.
Anh thầm nghĩ, người giàu có năng lượng thật dồi dào. Đây là lần đầu tiên anh biết, chuyện này có thể làm tận ba tiếng đồng hồ.
Anh ăn một cái bánh bao trong bếp, uống chút nước nóng. Sau đó trở về phòng, lấy ra một chiếc kéo nhỏ trong tủ quần áo, dùng cồn lau sạch. Cắt một đường nhỏ trên bọng nước. Một lúc sau, nước chảy ra hết, chỉ còn lại hai lớp da phồng rộp.
Không thể bóc lớp da phồng rộp, bóc ra sẽ bị nhiễm trùng. Đợi tan làm mua hai miếng băng cá nhân loại to dán lên, đỡ bị nói nữa.
Xử lý xong bọng nước, Kiều Quý Đồng mặc áo khoác định đi làm.
Lúc này, trên tầng hai lại vang lên tiếng bước chân.
Lê Kiến Minh ngạc nhiên nhìn anh: "Sao cậu vẫn chưa ngủ?" Nói được một nửa, hình như nhận ra anh đang mặc áo khoác, lại hỏi: "Đi đâu đấy?"
"Đi làm ạ." Kiều Quý Đồng cẩn thận quan sát sắc mặt Lê Kiến Minh, thấy anh ta không có vẻ gì là khó chịu, liền nói tiếp: "Phòng tắm để một rưỡi tôi dọn được không ạ?"
"Đi làm? Trời còn chưa sáng mà?"