Thế là Cố Triều Dương không do dự mà gọi ngay một cuộc điện thoại cho người con trai cả vạn năng của mình, để Cố Hành đi khuyên nhủ em dâu tương lai, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.
Lúc Cố Hành nhận điện thoại của ba, anh vừa rời nhà không lâu, đang ngồi trong một nhà hàng. Vị trí ở góc khuất cạnh cửa sổ này khá yên tĩnh.
Sau khi cúp máy, Cố Hành nhìn người ngồi đối diện, lịch sự nho nhã cất lời: “Cô Tô, cô đã suy nghĩ kỹ chưa?”
Tô Nhuyễn Nhuyễn rất căng thẳng, cũng không hiểu vì sao, đối mặt với người anh trai này của Cố Giác còn khiến cô ta cảm thấy gò bó hơn cả khi đối mặt với mẹ của anh. Cô ta cắn môi, không phục nói: “Cố tiên sinh, rõ ràng là Cố Giác tìm đến tôi, tại sao các người lại cứ đến gây phiền phức cho tôi, cho rằng tôi dễ bắt nạt lắm sao?”
Một cô gái bình thường như cô ta, đối mặt với kẻ quyền quý mà lại có dũng khí chất vấn như vậy, nếu Cố Giác có ở đây, chắc chắn sẽ càng rung động vì cô hơn nữa.
Tiếc là, người cô ta đang đối mặt lại là Cố Hành.
Cố Hành ngồi với tư thế ngay ngắn, mặt mày lạnh lùng, khí chất của anh quá đỗi điềm tĩnh và tự chủ, điều này vô cớ khiến Tô Nhuyễn Nhuyễn càng thêm bất an.
Anh nói: “Cố Giác có vấn đề của Cố Giác, cô đương nhiên cũng có vấn đề của cô.”
Sắc mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn rất khó coi, rõ ràng là đã nhớ lại những lời đồn không hay trước đó.
Cố Hành nói: “Theo tôi thấy, bản hợp đồng tình nhân mà cô ký với Cố Giác vô cùng ấu trĩ và lố bịch. Bất kể về mặt chủ quan cô có muốn xen vào tình cảm của một cặp đôi đã đính hôn hay không, thì về mặt khách quan, cô đã xen vào rồi.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn còn muốn biện minh, “Đó là vì tôi…”
“Chi phí chữa bệnh cho mẹ cô và học phí đại học của cô, nhà họ Cố có thể tạm ứng trước giúp cô.” Cố Hành nói không nhanh không chậm: “Tôi tin cô Tô là một người có cốt cách và lòng tự trọng, sẽ không nhận của bố thí, vì vậy tôi mới nói là tạm ứng trước, số tiền này cô có thể từ từ trả lại.”
Tô Nhuyễn Nhuyễn sững sờ, cô ta hoàn toàn không ngờ Cố Hành lại làm thế này. Cô ta còn tưởng Cố Hành tìm đến mình cũng sẽ giống như Cố phu nhân, ném cho cô ta một khoản tiền để sỉ nhục cô ta!
Cố Hành: “Như vậy, cô Tô hẳn là có thể chia tay Cố Giác mà không còn bất cứ vướng bận nào nữa rồi nhỉ.”
Nghe qua thì cách giải quyết của Cố Hành hoàn toàn không có vấn đề gì, anh không dùng tiền để sỉ nhục cô ta, cũng không có ý xem thường cô ta, đã cho cô ta sự tôn trọng lớn nhất. Thế nhưng, Tô Nhuyễn Nhuyễn vừa nghĩ đến Cố Giác, người đã kéo cô ta ra khỏi tuyệt cảnh lúc ban đầu, trái tim cô ta đột nhiên lại có chút…
Cố Hành không đợi cô ta trả lời, anh lạnh nhạt hỏi: “Hay là, cô Tô còn có suy nghĩ nào khác?”
Tô Nhuyễn Nhuyễn giật mình, cô ta bị đôi mắt đen của người đàn ông nhìn chăm chú, dường như đã bị anh nhìn thấu những tình cảm thầm kín nhất giấu trong đáy lòng. Cô ta vô thức né tránh ánh mắt của anh, tâm trạng vô cùng vi diệu.
Có một ánh mắt khác dường như đang đổ dồn lên người mình, Cố Hành như cảm nhận được điều gì, bèn nhìn theo cảm giác kỳ lạ đó.
Dưới màn đêm, bên ngoài cửa kính của nhà hàng, có một cô gái mặc váy dài hoa nhí màu xanh lá đang cúi người, dán chặt vào tấm kính.
Hai tay cô đều đặt trên cửa kính, gương mặt nhỏ nhắn xinh đẹp không chớp mắt nhìn chằm chằm vào tình hình bên trong, dường như chỉ hận không thể áp cả mặt vào cửa kính để nghe xem người bên trong đang nói gì.
Ánh đèn đường hòa cùng ánh trăng sáng trong chiếu xuống, phủ lên người cô một lớp hào quang, làm mềm đi bóng dáng của cô. Chiếc kẹp tóc trên mái tóc đen khẽ phản quang, ngay cả khuôn mặt trắng nõn cũng được ánh trăng ưu ái, càng trông sạch sẽ như ngọc.
Một cô gái xinh đẹp như vậy, lại cứ ngồi xổm bên ngoài như đang làm kẻ trộm.
Cô không ngờ mình sẽ bị phát hiện, ánh mắt của cô và anh chạm nhau không hề báo trước. Cô lập tức giật nảy mình, thân người run lên, đuôi tóc ngựa buộc sau đầu cũng khẽ lúc lắc, phần đuôi tóc hơi xoăn làm nhòe đi ánh sáng và bóng tối.
Không hiểu sao, Cố Hành đột nhiên có chút buồn cười.