Chương 21: Dạy dỗ

Vẻ mặt của Cố Hành lãnh đạm, đôi mắt đen không nhìn ra cảm xúc, cũng không biết anh đã nghe được bao nhiêu, anh bình tĩnh như vậy, ngược lại càng khiến người ta có cảm giác nguy hiểm như sắp có bão tố đến nơi rồi vậy.

Cố Giác từ nhỏ đến lớn đều sợ người anh cả này, có lúc anh ta phạm lỗi, ba mẹ nói muốn đánh anh ta cũng chỉ là nói suông, nhưng Cố Hành sẽ thật sự ra tay, lúc Cố Hành ra tay dạy dỗ Cố Giác, sẽ không quan tâm ba mẹ có xót con trai út hay không.

Trần Uyển Nhu nhìn thấy Cố Hành như nhìn thấy cứu tinh, bà khóc lóc đi tới nói với Cố Hành: "A Hành, con giúp mẹ khuyên em trai con đi, con nói Tương Tương là một cô gái tốt như vậy, mà nó lại bị người phụ nữ bên ngoài mê hoặc, cứ đòi hủy hôn, như vậy sao được hả con? Bọn nó đính hôn chưa được bao lâu, bây giờ lại nói hủy hôn, đây không phải là để người ta cười chê sao?"

Cố Hành bước vào nhà, anh nói một tiếng: "Có chuyện gì thì ở nhà nói."

Không cần thiết để người ngoài nhìn thấy trò cười.

Cố Giác đứng ở cửa do dự không muốn động, bị Trần Uyển Nhu nửa kéo nửa đẩy vào phòng khách, Trần Uyển Nhu sợ Cố Giác lại nói gì đó bỏ nhà đi, vội vàng đóng cửa lại.

Cố Hành trước tiên rút một tờ khăn giấy lau nước mắt cho Trần Uyển Nhu, sau đó, anh nhìn Cố Giác với vẻ mặt bướng bỉnh, hỏi: "Em muốn hủy hôn với cô Sở?"

Cố Giác cứng cổ gật đầu: "Vâng."

Anh ta đối mặt với mẹ ruột thì có thể có thái độ kiêu ngạo, nhưng đối mặt với anh cả thì lại theo tiềm thức không dám tỏ thái độ không tốt.

Cố Hành ngồi xuống ghế sofa, anh đưa tay sắp xếp lại bộ ấm trà trên bàn trà, rồi mới lãnh đạm hỏi: "Là vì cô Tô kia?"

Cố Giác nhíu mày, anh ta sợ Cố Hành sẽ đi tìm Tô Nhuyễn Nhuyễn gây chuyện, liền nói: "Không liên quan đến người khác, là em không muốn ở chung với Sở Tương, em không thích cô ta."

Cố Hành: "Nếu đã không thích, vậy tại sao trước đó lại đính hôn?"

Cố Giác bực bội nói: "Vậy còn không phải vì ba mẹ đều bảo em đính hôn với Sở Tương sao?"

Cố Hành phát hiện một chiếc cốc có chút tì vết, anh cầm chiếc cốc lên, cẩn thận xem xét: "Em là người trưởng thành, nếu không muốn, có thể từ chối."

Cố Giác không cho là đúng: "Dù sao thì các người cũng đều muốn em đính hôn với người môn đăng hộ đối, để liên hôn vì chuyện làm ăn của công ty, em không đính hôn với Sở Tương, thì ngày nào đó các người cũng sẽ nhét một cô Vương Tương, Triệu Tương nào đó cho em thôi."

Đúng vậy, đối với nhiều nam chính trong truyện tổng tài bá đạo mà nói, việc có vị hôn thê cũng chỉ là vì bản thân chưa có người mình thích, nên chẳng mấy bận tâm mà nghe theo sự sắp đặt của gia tộc để đính hôn với ai đó mà thôi. Đến khi gặp được chân mệnh thiên nữ, có người mình thích rồi, thì nói gì cũng phải hủy hôn bằng được.

Cố Giác nói: "Bây giờ em đã có cuộc sống mà em muốn, em không muốn trở thành con rối trong tay các người nữa. Em thấy Sở Tương cũng chẳng phải người tốt đẹp gì đâu, cô ta vì muốn chọc tức em mà lại có thể nói ra những lời như thà gả cho anh cả."

Tay Cố Hành đang cầm cốc hơi khựng lại.

Trần Uyển Nhu ở bên cạnh sửa lời: "Tương Tương là bị con chọc tức nên mới nói năng như vậy!"

Cố Giác cười khẩy một tiếng: "Con mặc kệ cô ta có phải bị tức đến phát điên hay không. Anh cả, anh đừng thấy cô ta ngày nào cũng tỏ vẻ không tranh không giành, ra vẻ là một cô gái lương thiện, ngây thơ trong sáng. Nhưng cô ta lại cố tình dẫn mẹ đến cửa hàng của Tô Nhuyễn Nhuyễn, làm bẽ mặt Tô Nhuyễn Nhuyễn trước mặt bao nhiêu người như vậy, cô ta quá thâm hiểm rồi..."

Cố Giác còn chưa nói hết lời, một chiếc cốc đột nhiên bay tới đập trúng trán anh ta, rồi rơi xuống đất vỡ tan tành.

Cố Giác ôm đầu, hai mắt mông lung, một lúc sau mới cảm thấy đau nhói, thân hình cũng lảo đảo theo.

Trần Uyển Nhu cũng sững người một lúc, sau đó mới hét lên, vội vàng đỡ lấy Cố Giác. Thấy trán Cố Giác sưng lên một cục, Trần Uyển Nhu gào lên với Cố Hành: "Cố Hành, con làm cái gì vậy!"

Cố Hành rút một tờ khăn giấy lau tay, động tác chậm rãi từ tốn, vô cùng tao nhã. Anh cũng chẳng thèm nhìn Cố Giác và người mẹ sắp phát điên của mình, mà chỉ thờ ơ nói: "Chẳng phải mẹ bảo ba gọi điện kêu con về để dạy dỗ nó sao?"

Lúc này Trần Uyển Nhu mới thật sự sốt ruột, Cố Giác mới bị người ta ném chai rượu vào người cách đây không lâu!

Bà vừa tức vừa lo: "Cố Giác là em trai con, có ai dạy dỗ em mình như con không?"

Trần Uyển Nhu lại rưng rưng nước mắt nhìn cậu con út: "Sao rồi, đầu có đau không? Mẹ gọi xe cứu thương đến!"

Cố Giác hoàn hồn, anh ta ôm cái trán đang đau âm ỉ, sắc mặt vô cùng khó coi: "Anh cả, em biết anh coi thường em. Anh cứ yên tâm, bây giờ em sẽ rời khỏi nhà họ Cố, sau này sẽ không chướng mắt anh nữa."

Từ sau khi Cố Giác mười hai tuổi, Cố Hành chưa từng động tay động chân với anh ta nữa. Đây là lần đầu tiên sau bao nhiêu năm.

Trần Uyển Nhu nắm chặt tay Cố Giác không cho anh ta đi, bà hét vào mặt Cố Hành: "Con thật sự muốn ép em trai con đi thì mới hả dạ sao!"

Đúng lúc này, trong sân bỗng có tiếng động không nhỏ truyền đến.

Trần Uyển Nhu: "Có chuyện gì vậy?"

Cố Giác cũng chú ý tới tình hình bên đó, trong lòng dấy lên một dự cảm chẳng lành.

Cố Hành ôn tồn nói: "Không cần hoảng hốt, chỉ là chuyện nhỏ thôi. Anh cho người đập hết mấy chiếc mô tô trong gara rồi."

Sắc mặt Cố Giác cứng đờ. Anh ta rất thích đua xe, những chiếc mô tô đó đều là bảo bối của anh ta. Anh ta tức đến không kìm được: "Sao anh dám đập đồ của em!"

Cố Hành đến cả Cố Giác còn dám đánh, huống hồ gì là mấy món đồ của cậu ta?

Huống chi—

Cố Hành: "Tiền trong nhà này đều do anh kiếm. Đồ rm mua, có thứ nào không phải tiêu bằng tiền của anh không?"