Khi cô mục rữa, thì những người này lại tắm mình trong ánh nắng rực rỡ, tràn đầy hy vọng tiến về phía trước.
Khi cô bị hận thù gặm nhấm, đau đớn gào thét, thì những người này lại nếm trải quả ngọt chiến thắng, uống thứ rượu ngon của danh lợi.
Tốt lắm, tốt thật đấy!
Cô cười khà khà, cười đến điên dại. Oán khí trong người sôi trào, tỏa ra bốn phương tám hướng, như những con rắn độc nhớp nháp, quấn lấy cổ từng người bạn cũ.
Bên cạnh cô, một ác linh lơ lửng, phấn khích nói: “Thấy chưa? Tôi đã bảo sẽ có người bổ tượng cô ra mà, mười năm chờ đợi không uổng!”
Đầu Giang Phúc không nhúc nhích. Con ngươi đỏ rực liếc về phía ác linh, lạnh lùng vô cảm.
Ác linh này xuất hiện bên cô từ mười năm trước. Nó tự xưng là ác linh, ăn ác niệm của con người. Nó nói, phần lớn ác niệm trên thế giới đều dồn về Giang Phúc, lại bị cô ngày đêm nghiền ngẫm, mài giũa, nên sinh ra một thứ gọi là ác cốt.
Nó bảo có thể giúp cô báo thù, đổi lại, khi cô chết, ác cốt trong người sẽ thuộc về nó.
Khi đó Giang Phúc đã phát điên. Cô chẳng hiểu ác cốt là gì, cô chỉ biết ngày ngày công kích bức tượng, tìm mọi cách thoát ra để gϊếŧ sạch mọi người.
Ác linh từng nói với cô, nếu cô cứ liều lĩnh tấn công tượng để thoát ra, dù có thành công thì phần lớn sức mạnh của cô cũng sẽ bị tiêu hao. Mà kẻ thù của cô, ai nấy đều là dị năng giả mạnh mẽ, lúc đó cô chẳng gϊếŧ nổi mấy người, chứ đừng nói đến chuyện hủy diệt thế giới.
Nhưng nếu cô chịu đợi, thêm mười năm thôi, sẽ có người tự mình đến giải thoát cho cô.
Giang Phúc đã đợi.
Một lần đợi là mười năm. Và hôm nay, cô thật sự đã chờ được.
Một lọn tóc của Giang Phúc bất ngờ dài ra, uốn lượn như rong biển, quấn chặt lấy ác linh trước mặt.
Giọng cô lạnh như băng: “Mày biết chuyện tương lai?”
Ác linh gào lên, giãy giụa cỡ nào cũng không thoát ra được, hoảng sợ nói: “Tôi đã giúp cô! Cô không thể gϊếŧ tôi!”
Giang Phúc: “Nói cho tao tất cả những gì mày biết.”
Ác linh rít lên, giọng chói tai: “Mười năm qua chỉ có tôi ở bên cạnh cô! Tôi nói chuyện với cô, an ủi cô, là người duy nhất trên đời này ủng hộ cô báo thù! Cô nỡ ra tay sao?”
Mái tóc quấn quanh ác linh tiếp tục dài ra và siết chặt, gần như muốn nghiền nát nó: "Nói!"
Ác linh khóc rống: “Tôi nói! Tôi nói! Tôi không biết chuyện tương lai! Tôi chỉ biết một phần cốt truyện thôi! Thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, và hiện tại, nó đang ở phần ngoại truyện!”