[Ờm, nãy giờ trốn ở đâu vậy, đợi cô gái quê xử lý xong tên tài xế rồi mới đột nhiên xuất hiện chỉ trích người ta, hai người chơi này bị bệnh gì nặng lắm à!]
[Cũng đừng nói như vậy chứ, cuộc ẩu đả giữa cô gái quê và tên tài xế là vì lý do cá nhân, nhưng đúng là đã gây phiền phức cho những người khác mà.]
[Tôi là fan não tàn đây, và tôi thấy nếu không có cô gái quê thì ba người kia sớm đã bị quỷ vật nuốt không còn một mẩu xương rồi, làm gì có cơ hội mà bây giờ ra vẻ đạo mạo cắn người như thế.]
Khán giả trong phòng livestream bắt đầu thảo luận, thậm chí có người còn dùng lời lẽ gay gắt, bắt đầu công kích lẫn nhau.
Đối mặt với lời chỉ trích bóng gió của hai người đồng đội, Thanh Ly vuốt lại bím tóc sam được tết trước ngực, nở một nụ cười trông có vẻ thật thà, rồi nhẹ nhàng nói: "Ai nói là không có tài xế nữa?"
Cô vừa dứt lời, ba người chơi còn lại đều lộ vẻ khó hiểu.
Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, chỉ thấy Thanh Ly đột nhiên cúi người, bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh tóm chặt lấy cái cổ đã gãy lìa của tên tài xế, rồi dùng sức ném thẳng về phía kính chắn gió phía trước.
"Rầm—"
Vài mảnh kính vỡ đang lung lay sắp rụng cùng với cái xác bị hất văng ra ngoài.
"Bây giờ, tôi chính là tài xế của chiếc xe buýt này." Không biết từ lúc nào, trong tay cô đã có một chiếc khăn ướt, cô chậm rãi lau đi vết máu dính trên lòng bàn tay.
Lời nói của cô khiến sắc mặt mấy người còn lại trở nên vô cùng khó coi.
Cảm giác này giống như là, vừa mới tiễn được một tên tài xế quái vật đi, thì lại có một kẻ thần kinh khác đến tiếp quản vị trí.
Cái quái gì thế này, không cho hành khách một con đường sống nào à!
Hơn nữa, theo suy nghĩ của những người chơi khác, biểu hiện vừa rồi của Thanh Ly tuy có chút bản lĩnh, nhưng nếu là họ thì cũng có thể làm được. Chỉ cần mua trước đạo cụ trong cửa hàng, sau đó nắm bắt đúng thời cơ lúc tên tài xế tấn công, họ cũng có thể giải quyết được gã.
Nghĩ đến đây, cả ba người đều vô tình quên mất cảnh tượng mình đã sợ đến mức toàn thân run rẩy, suýt chút nữa thì tè ra quần ngay tại chỗ.
Thấy họ im lặng không nói gì, Thanh Ly cười hỏi: "Mấy vị có ý kiến gì về việc tôi muốn làm tài xế không?"
Lý Thao: "..."
Vương Qua: "..."
Bạch Nguyệt Nguyệt: "..."
Có ý kiến!
Ý kiến lớn là đằng khác!
Cái con nhỏ thần kinh này trông còn non choẹt, ra vẻ chưa thành niên như vậy, liệu có biết lái xe không?
"Cô... có bằng lái không?" Gã tóc vàng Vương Qua yếu ớt hỏi.
Nụ cười của Thanh Ly càng tươi hơn, cô ngây thơ hỏi lại: "Bằng lái? Đó là cái gì vậy?"
"Cô ngay cả bằng lái là gì cũng không biết, thì lái xe kiểu gì? Nếu chúng tôi vì cô thao tác sai mà chết do tai nạn xe cộ, cô có chịu trách nhiệm nổi không?" Lý Thao nổi nóng, không kìm được mà gầm lên.
"Vậy anh có bằng lái không?" Thanh Ly hỏi vặn lại.
Lý Thao bất giác đáp: "Tất nhiên là có rồi."
Anh đây đã là tài xế già 5 năm kinh nghiệm đấy nhé!
"Vậy thì anh ra ngồi vào ghế tài xế đi!" Thanh Ly chớp chớp mắt, nụ cười thật thà chất phác.
Cơn nóng của Lý Thao lại tụt xuống vèo một cái!
Đùa chắc, nhân vật chính của mấy dòng chữ trên tường rõ ràng là tài xế xe buýt, ai mà ngồi vào vị trí đó thì chẳng khác nào cầm đèn l*иg đi tìm hố phân, có khác gì "tự tìm đến chỗ chết" đâu!
"Bằng lái của tôi... hết hạn rồi." Lý Thao rụt cổ lại, ngoan ngoãn ngồi yên vị trên ghế của mình, giọng nói cũng yếu đi vài phần.
"Vậy còn số 85 và số 69 thì sao? Ai trong hai người muốn làm tài xế nào?"
Ánh mắt của Thanh Ly rơi trên người hai người họ.
Vương Qua: "Tôi không biết lái xe."
Bạch Nguyệt Nguyệt: "Tôi cũng không biết."
"Nếu đã như vậy, xem ra trọng trách này chỉ có thể giao phó cho tôi thôi!"
Ánh mắt Thanh Ly trong phút chốc lộ ra vẻ kiên định. Cô giơ tay phải lên, nắm chặt nắm đấm nhỏ tự cổ vũ mình, rồi nói: "Các vị cứ yên tâm, tuy tôi chưa từng lái xe, cũng không có bằng lái, nhưng điều đó ngược lại lại chứng tỏ rằng, xác suất tôi gây ra tai nạn xe cộ là bằng không. Mọi người cứ yên tâm một trăm phần trăm đi!"
Ba người chơi còn lại: "..."
Yên tâm?
Yên tâm cái rắm ấy!
Tổ cha nó chứ xác suất gây tai nạn bằng không!
Thanh Ly bước những bước chân vênh váo đến ghế lái của xe buýt.
Lâu như vậy không có tài xế mà xe vẫn không bị lật!
Thanh Ly không vội không vàng, trước tiên dùng khăn giấy ướt lau sạch ghế lái, sau đó đặt mông ngồi xuống, hai tay ra vẻ chuyên nghiệp nắm chặt vô lăng.
Cùng lúc đó, giọng nói máy móc cứng nhắc của hệ thống đồng hồ báo thức vang lên:
"Chúc mừng người chơi số 91 đã nhậm chức tài xế xe buýt. Phần thưởng là đạo cụ đặc biệt — Giấy phép lái xe dành cho nữ tài xế."
Nghe thấy phần thưởng này, khóe miệng Thanh Ly giật giật.
"Bằng lái xe thì thôi đi, tại sao lại phải nhấn mạnh là "bằng lái xe dành cho nữ" chứ?"
"Hệ thống, tao nghiêm túc nghi ngờ mày đang kỳ thị tài xế nữ."
Luật sư đâu? Tao phải khiếu nại, tao phải kiện!
Hệ thống im lặng một lúc rồi lạnh lùng đáp: "Tôi không kỳ thị tài xế nữ, tôi kỳ thị cô đó."
Thanh Ly: "..."
Chết tiệt, hôm nay lại là một ngày muốn dùng roi da quất nát cái hệ thống này!
Sau khi nhấn nhận bằng lái xe, Thanh Ly ngơ ngác nhìn vô lăng, hoàn toàn không biết bước tiếp theo phải làm gì.
"Hệ thống, tại sao tao có bằng lái rồi mà vẫn không biết lái xe thế nào?" Thanh Ly ngơ ngác hỏi.
Theo đúng mô-típ của mấy bộ truyện sảng văn, không phải nên nhân cơ hội này thưởng cho ta kỹ năng lái xe "thần cấp" siêu việt hay sao?
Nếu hệ thống là người, chắc chắn nó sẽ trợn trắng mắt lên rồi.
"Bằng lái chỉ là một tờ giấy chứng nhận, việc cô biết lái xe hay không thì có liên quan gì đến việc có bằng lái hay không?"
Thanh Ly thầm nghiến răng: "Thế thì mày đưa cho tao cái bằng lái có tác dụng quái gì?"
Hệ thống: "Tất nhiên là có rồi?"
Thanh Ly: "Tác dụng gì?"
Hệ thống: "Lái xe có bằng nghe đáng tin hơn là lái xe không bằng."
Thanh Ly: "..."
Cạn lời.
"Thứ chó chết, mở định vị cho tao, hôm nay tao sẽ cho mày thấy thế nào là Diêm Vương xa lộ."
Thanh Ly sờ sờ chóp mũi, ánh mắt bỗng trở nên sắc lẹm.
Khung cửa trước đã mất đi kính chắn gió, gió lạnh cứ thế lùa vào vù vù, thổi cho vành tai cô đỏ ửng lên.
Lần này, hệ thống không còn keo kiệt nữa mà đã mở dịch vụ định vị cho Thanh Ly.
"Phía trước 100 mét có một cái xác chết, mời tài xế chú ý né tránh." Giọng nói dịu dàng và chu đáo của hệ thống định vị vang lên trong xe buýt.
"RẦM—"
Chiếc xe buýt vốn đã xóc nảy bỗng vang lên một tiếng "RẦM" thật mạnh. Vài con quỷ ngồi trên ghế loạng choạng, suýt chút nữa thì trình diễn màn thân thể lìa xa.
Hệ thống định vị: "Xác chết đã bị cán bẹp, mời tài xế lần sau chú ý hơn ạ."
"Con điên kia, có biết lái xe không hả!"
Một con ma nam bị văng cả đầu tức giận nhảy dựng lên, lao về phía Thanh Ly, định xé xác cô ra thành từng mảnh.
"Mày đang dạy đời tao đấy à?"
Thanh Ly thổi lọn tóc lòa xòa trước mặt, một tay cầm bằng lái xe, một tay cầm lá bùa vàng, chỉ riêng vô lăng là không có tay nào cầm cả.
Con ma nam không đầu tuy không nhận ra lá bùa vàng, nhưng bản năng mách bảo nó cảm nhận được hơi thở nguy hiểm. Nó định lùi lại, nhưng đột nhiên, một tiếng phanh xe chói tai vang lên, và cơ thể nó theo quán tính lao về phía trước.
Chỉ thấy phía trước, Thanh Ly nhấn phanh gấp, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn rồi dán lá bùa lên người con ma.
Cái đầu của con ma rơi dưới đất trừng mắt nhìn Thanh Ly một cách đầy căm phẫn.
Con người này, thật bỉ ổi, vô liêm sỉ, hạ tiện!
"Vị hành khách này, anh có biết là không được làm phiền tài xế khi họ đang lái xe không? Hành động của anh chính là vô trách nhiệm với tính mạng của toàn bộ hành khách trên xe đấy." Thanh Ly nhìn xuống với vẻ mặt đầy chính khí, cất giọng dạy dỗ.