Chương 24: Muốn cướp xe buýt

Sở Từ đã nghiên cứu cả một ngày trời, thậm chí còn đem lá bùa đi xét nghiệm thành phần, nhưng cuối cùng cũng chẳng đi đến đâu!

Khi nghe nói chỉ cần bùa giấy chứ không cần tiền, Thanh Ly liền phất tay một cái, hào sảng nói: “Yên tâm, thứ này thì không thiếu.”

Nói rồi, cô tiện tay rút từ trong túi ra một xấp bùa giấy, ít nhất cũng phải cả trăm tờ, rồi quăng vào tay Sở Từ như thể đang ném tiền.

Cô hào phóng nói tiếp: “Không đủ thì cứ đến tìm tôi.”

Cái khí thế này, chẳng khác nào một bà chị giàu có đang bao nuôi tiểu thịt tươi cả.

[Tính theo giá 10 vạn một lá, thì cô gái nhà quê hình như vừa cho bác sĩ Sở ít nhất cũng phải chục triệu rồi.]

[Cứ tưởng cô gái nhà quê là một kẻ bóc lột, không ngờ lại hào phóng đến vậy.]

[Đúng là một doanh nhân có tâm, lại là một ngày cảm động rơi nước mắt.]

[Đợi tôi chết thành ma rồi, tôi cũng phải đi làm công cho cô gái nhà quê.]

“Tất cả im hết cho tao, đứa nào ngồi lộn xộn thì cút về chỗ của mình.”

Từ ghế lái, giọng nói âm u khàn khàn của gã tài xế đột nhiên vang lên.

Người mà gã đang ám chỉ, không cần nói cũng biết là ai.

Lý Thao và mấy người kia thầm thắp cho Thanh Ly một nén nhang trong lòng.

Bà cô thần côn dở hơi này tự tìm đường chết, không liên quan gì đến đồng đội của bọn họ.

Thanh Ly vừa mới chiêu mộ được một nhân tài cho “bệnh viện” của mình, tâm trạng đang rất tốt, thấy gã tài xế đột nhiên gây sự, cô bèn nghiêng đầu, lịch sự mỉm cười: “Bác tài ơi, cho hỏi trên chiếc xe buýt này có quy định nào cấm người ta nói chuyện, hay cấm đổi chỗ ngồi không ạ?”

Bạch Nguyệt Nguyệt lắc đầu, cảm thấy Thanh Ly hết thuốc chữa rồi.

Gợi ý nhiệm vụ điều thứ nhất: Người chơi phải ngồi đúng số ghế của mình, không được đổi chỗ với bất kỳ ai.

Cô đã vi phạm gợi ý nhiệm vụ, đúng là tự tìm đường chết.

Đối với con người dám chống lại mình, gã tài xế nổi giận đùng đùng, chiếc xe buýt chật chội dường như tự bật điều hòa, nhiệt độ lập tức giảm đi mấy phần.

“Lời của tao, chính là quy tắc.” Gã tài xế nói với giọng âm hiểm.

“Ồ, vậy nói như thế, nếu tôi làm tài xế, thì lời của tôi cũng là quy tắc rồi?” Ánh mắt Thanh Ly ánh lên vẻ phấn khích, trong phút chốc đã nảy ra ý định chiếm đoạt chiếc xe buýt này.

Chiếc xe buýt này cũng không tồi, nếu đem bán ve chai chắc cũng được khối tiền đây!

Lời của Thanh Ly đã hoàn toàn châm ngòi cho cơn giận của gã tài xế. Đầu của gã lập tức xoay 180 độ, khuôn mặt trông như xác khô cùng đôi mắt đỏ ngầu hung tợn trừng trừng nhìn về phía Thanh Ly.

Và rồi, một cảnh tượng còn kỳ dị hơn đã xảy ra.

“Chết đi cho tao—”

Cổ của gã tài xế càng lúc càng dài ra, càng lúc càng dài ra, tựa như một con thằn lằn đầu rắn mà lao thẳng về phía Thanh Ly, tiện thể không quên há cái mồm máu, để lộ ra hàm răng cửa vàng khè.

Biểu cảm của Thanh Ly thật khó nói thành lời. Mấy con quỷ cấp thấp này đúng là không biết giữ gìn hình tượng cá nhân gì cả.

Ít nhất thì lúc dọa người, có thể kiểm soát cái mùi hôi miệng của mình một chút được không!

Thấy Thanh Ly ngây người ra không động đậy, những người chơi khác đều tưởng cô đã bị dọa cho chết khϊếp, trong đầu thậm chí còn bắt đầu tưởng tượng ra cảnh đầu của cô bị con quỷ cắn phăng một phát, máu tươi phun như cột nước…

Mắt thấy cái mồm to của gã tài xế ngày càng gần, Thanh Ly vẫn không hề hoảng hốt. Trong tay cô bỗng xuất hiện một cây kéo lớn dùng để tỉa cây trong trang viên, lưỡi kéo sắc bén thậm chí còn phản chiếu lại chiếc cổ dài ngoằng và khuôn mặt vặn vẹo, hung tợn của gã.

“Xoẹt—”

“Xoẹt—”

Cây kéo trong tay Thanh Ly cứ mở ra khép lại, tiếng lưỡi kéo ma sát vào nhau nghe chẳng kém gì tiếng gào thét của quỷ vật.

Đồng tử của gã tài xế đột nhiên trợn to. Vào thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, cổ của gã lại xoay 180 độ một lần nữa để quay về.

May quá.

Suýt chút nữa là cái đầu của gã đã bị cây kéo kia cắt phăng rồi.

Cảnh tượng hài hước này khiến không ít khán giả trong phòng livestream được một trận cười vỡ bụng.

[Tài xế: Suýt chút nữa, cái đầu của tôi đã không còn là của tôi nữa rồi.]

[Khách mời xuất sắc nhất hôm nay: Cây kéo.]

[Nghi ngờ cô gái nhà quê có lắp túi thần kỳ của Doraemon, không thì tại sao lại có thể lôi ra nhiều thứ như vậy chứ?]

[Tài xế tôi đây, hôm nay chắc chắn phải nhận cơm hộp rồi!]

Bị một vố đau, hai mắt gã tài xế càng thêm giận dữ, chỉ hận không thể dùng oán khí trong mắt để đâm xuyên qua người Thanh Ly.

“Cút về chỗ của mày, tao cảnh cáo lần cuối.” Giọng gã tài xế lạnh như băng.

Thanh Ly lại cười một cách ngạo nghễ, thong thả nói: “Nhưng mà tôi lại rất thích cái ghế lái đó, hay là… chúng ta đổi cho nhau một chút nhé?”