Hay là có ai đó phái cô tới tiếp cận anh?
Mà anh có khác gì bùn lầy đâu, ai cũng có thể giẫm đạp, cần gì cử cô tới? Chả lẽ đầu óc người đứng sau cũng có vấn đề?
Vừa cùng Lạc Dao ra khỏi khách sạn Đế Hoa, ánh mắt Tần Luật chợt khựng lại, khí thế toàn thân lập tức trở nên lạnh lẽo.
"Dao Dao." Đường Chiêu sải bước đi tới trước mặt Lạc Dao: "Em vừa đi đâu vậy?"
Lạc Dao thản nhiên nhìn anh ta: "Tôi nhớ là tôi đã trả tiền xe cho anh rồi mà, không đủ à?"
Đường Chiêu khựng lại: "Không, không phải..."
Lạc Dao không muốn phí thời gian với Đường Chiêu, xách hành lý đi thẳng về phía trước. Đường Chiêu sốt ruột, vội nắm cổ tay trái của cô, còn chưa kịp nói gì, Lạc Dao đã hất mạnh tay, khiến anh ta mất đà ngã ngồi xuống đất.
"Phụt."
Tần Luật vẫn đang đóng vai người tàng hình nãy giờ rốt cuộc không nhịn được bật cười thành tiếng.
Lúc này ánh mắt vẫn luôn dán chặt vào người Lạc Dao của Đường Chiêu mới chậm rãi dời sang người vừa bật cười: "Anh là ai?"
Tần Luật cong môi nở nụ cười nhạt, trong mắt đen sâu thẳm là một vực thẳm khó đoán.
Anh đặt tay lên vai Lạc Dao, hạ giọng nói: "Tôi là Tần Luật, chồng tương lai của Lạc Dao." Nói xong, anh hơi chột dạ liếc trộm cô một cái, thấy đối phương không có ý định hất tay mình ra thì thầm thở phào.
"Tần Luật?" Nghe vậy, đồng tử Đường Chiêu co rút, nhìn kỹ người đàn ông này một hồi rồi nhanh chóng nhận ra: "Thì ra là đứa con hoang mày. Không ngờ nhiều năm trôi qua, mày vẫn chẳng khá khẩm hơn là bao, vẫn là thứ rác rưởi."
Bàn tay buông thõng bên người Tần Luật siết chặt lại, trên mặt anh vẫn là nụ cười, nhưng ánh mắt đã ngập tràn sát khí.
Chính là ánh mắt kiểu này: ngạo mạn, khinh bỉ, mở miệng là gọi anh là rác rưởi, là thứ con hoang không xứng mang họ cha! Cứ như thể dù anh có cố gắng đến đâu cũng không bằng được một sợi lông chân của gã.
Còn chưa kịp động thủ, Tần Luật đã thấy Lạc Dao đứng chắn trước mặt mình, lạnh giọng nói với Đường Chiêu: "Anh cũng xứng nói anh ấy à?"
"Dao Dao, sao em lại ở bên nó?" Đường Chiêu vội vàng giải thích: "Em biết không, nó là con trai của tiểu tam. Năm xưa mẹ nó vì muốn trèo cao mà leo lên giường ba anh. Hồi nhỏ..."
"Câm miệng! Chuyện mẹ anh ấy tôi không muốn biết, chuyện giữa hai người tôi càng không muốn nghe." Lạc Dao đã hết kiên nhẫn, nắm tay ngứa ngáy: "Biến ngay, đừng ép tôi đánh anh."