Chương 10

Sau khi Lạc Dao tắm rửa xong bước ra, trên bàn đã đặt một phần đồ ăn ngoài chưa động đến.

Mái tóc còn ướt sũng, cô ngồi xuống ghế thấp, mở hộp cơm ra, bên trong là món hủ tiếu xào bò khô. Lạc Dao cũng không chê, lập tức ăn từng đũa. Tần Luật ngồi đối diện, đang cầm điện thoại nhắn tin. Anh vốn quen sống một mình, giờ vì có Lạc Dao ở đây mà cảm thấy vô cùng khó chịu.

"Người tên Đường Chiêu hôm nay, cô không thích hắn ta à?" Tần Luật lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngại ngùng trong phòng.

"Ừm." Lạc Dao hờ hững đáp: "Chỉ là một tên đàn ông tồi thôi."

Lần đầu tiên Tần Luật nghe có người đánh giá Đường Chiêu như vậy, lập tức hóng hớt hỏi: "Hắn ta từng tệ bạc với cô à?"

Lạc Dao không định đáp ứng sự hóng chuyện của anh, hỏi ngược lại: "Anh ghét hắn ta à?"

"Ừ."

"Ờ."

Tần Luật đang đợi Lạc Dao hỏi thêm, chờ mãi không thấy câu thứ hai, anh ngẩng đầu nhìn cô: "Cô không tò mò sao?"

"Không." Cô biết mà.

"Cô sống ở chỗ tôi, người nhà cô đồng ý không?" Tần Luật tiếp tục thăm dò.

"Ừm."

Ừm là sao? Là đồng ý? Hay chỉ đang trả lời qua loa?

Nhìn thấy vẻ mặt không quan tâm của Lạc Dao, Tần Luật lập tức hiểu ra cô đang qua loa anh. Anh thấy hơi mệt mỏi, nói chuyện với đại lão đúng là khó thật, nhưng dù có khó cũng phải giao tiếp, nếu không anh lại thấy bực.

Còn chưa kịp hỏi tiếp, đã thấy Lạc Dao đặt hộp cơm xuống: "Có máy sấy không?"

"Không có." Tóc anh ngắn, dùng khăn lau qua là khô, không cần máy sấy.

"Ờ, vậy anh đi mua đi."

"..." Quả nhiên xem anh như bảo mẫu mà: "Bà cô à, cô xem mấy giờ rồi, tôi biết đi đâu mua máy sấy đây?"

Lạc Dao chỉ vào tóc mình, lý lẽ hợp tình hợp lý: "Như này làm sao tôi ngủ?"

Tần Luật mệt tim, đành phải đứng dậy sang phòng bên cạnh mượn.

Cửa cũng không đóng, lúc anh cầm máy sấy quay về, Lạc Dao còn nghe được giọng một cô gái mềm mại nũng nịu: "Luật Luật à, lần sau thiếu gì cứ sang mượn chị Lan nhé, cái gì chị Lan cũng có, người cũng cho mượn được nha~."

Sắc mặt Tần Luật không thay đổi, như thể không nghe thấy đối phương trêu chọc mình, chỉ đưa máy sấy màu hồng trong tay cho Lạc Dao, giọng hơi khó chịu: "Sấy đi sấy đi."

"Cô ta hay trêu ghẹo anh à?"

Tần Luật không nói, Lạc Dao nhìn biểu cảm của anh là hiểu ngay: "Muốn tôi dạy dỗ giúp không?"

"Không cần."

Lạc Dao cũng không ép, cắm điện máy sấy rồi bắt đầu sấy tóc vù vù.

Đến khi mọi việc xong xuôi đã là 1 giờ sáng.