Trong đêm khuya thanh tĩnh mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ.
Vân Lâm ôm Đường Hạ từ đằng sau nhắm mắt tỏ vẻ như đã ngủ, đợi đến lúc lâu âu nghe thấy tiếng thở đều nhè nhẹ của người đằng trước mới từ từ mở mắt ra, mà cặp mắt cún con long lanh hồi nãy dùng để làm nũng(dụ dỗ) Đường Hạ bây giờ đã chuyển thành cặp mắt trông khá đáng sợ.
Anh nhìn chằm chằm vào cái gáy của Đường Hạ, sâu trong ánh mắt lộ ra dü.ç vö.ng khiến người khác nhìn vào không nhịn khỏi rùng mình.
Sau đó anh đầu anh từ từ lại gần phần gáy của Đường Hạ, áp cái mũi cao thẳng vào cái gáy trắng nõn xinh đẹp kia khẽ hít một hơi dài, vòng tay rắn chắc siết chặt cái eo nhỏ của Đường Hạ thêm một vòng.
Hơi thở của anh ngày càng dồn dập đưa lưỡi liếʍ láp gáy trắng của Đường Hạ rồi chuyển xuống bờ vai gầy nhe răng cắn cắn nhẹ, dù rất muốn nhưng lại không thể để lại dấu răng.
Lúc sau anh nhẹ nhàng lật người của cậu lại, nhờ vào những tia sáng yếu ớt của ánh trăng ngoài cửa sổ mà nhìn ngắm khuôn mặt say giấc nồng của Đường Hạ, nhìn vầng trán cao đôi lông mày xinh đẹp, cặp mắt nhắm nghiền cùng lông mi dài cong vυ"t, chiếc mũi nhỏ, đôi môi chúm chím và cuối cùng là hai cái má bánh bao đầy đặn, tất cả đường nét trên khuôn mặt của cậu đều bị anh thu hết vào trong tầm mắt.
Trái tim trong l*ng ngực của anh đập càng lúc càng dữ dội như thể muốn nhảy ra khỏi nơi đó mà oanh tạc.
Nhìn ngắm say mê xong Vân Lâm rướn cổ lại hôn chụt lên môi của cậu rồi lại nhìn vào khuôn mặt đang say ngủ của cậu rồi lại nhẹ nhàng chậm rãi rải từng nụ hôn nhỏ trên mặt cậu từ mắt, mũi rồi mới đến hôn tiếp lên đôi môi của Đường Hạ, đưa lưỡi ra nhẹ lįē’m cánh môi mang màu hồng nhạt, cái lưỡi khẽ tách môi cậu ra rồi cậy hàm răng trắng tách ra từ từ đảo quanh hết vòm miệng ấm nóng của cậu tiếp đó mới tìm đến cái lưỡi của Đương Hạ rồi không nhanh không chậm nhẹ nhàng cuốn lấy mà mv’t mā’t, day dưa không dứt với chiếc lưỡi ngọt ngào của cậu, làm cậu có chút khó thở cái lưỡi nhỏ vô thức động đến lưỡi của Vân Lâm cố gắng đẩy kẻ xâm nhập ra khỏi nơi trú ẩn không ngờ lại làm dấy lên dü.ç vö.ng mạnh mẽ của anh khiến anh càng trở nên mãnh liệt, hung hăng nghịch ngợm cái lưỡi đã chuyển sang màu đỏ rực của cậu, tham lam hút hết dưỡng khí cùng nước bọt thơm ngon trong khoang miệng cậu.
Đương Hạ đang ngủ không thể kiểm soát được nc bọt nên dòng nc óng ánh từ từ chảy ra khỏi khoé miệng của cậu. Dây dưa hồi lâu thấy cậu có dấu hiệu khó thở sắp tỉnh dậy anh mới luyến tiếc dứt khỏi cái lưỡi ngọt ngào kia, cái lưỡi nhỏ của Đường Hạ được tha mà hơi thè ra ngoài khuôn miệng hơi hé mở mà đớp từng ngụm không khí, làm lộ ra đầu lưỡi nhỏ đỏ rực.
Vân Lâm đợi một lúc thấy đầu mày của cậu đã giãn rã dần dần chìm tiếp vào giấc ngủ sâu mới tiếp tục rướn đến lįē’m đi dòng nc ở khoé miệng cậu rồi lại hôn nhẹ vào môi cậu thêm mấy lần nữa mới dừng lại chuyển đến mục tiêu tiếp theo.
Chuyển đến chiếc cổ trắng ngần của cậu mà lįē’m láp tiếp đó hôn lên xương quai xanh tinh xảo của cậu, hai bàn tay không an phận chậm rãi cởi từng cúc áo trên bộ đồ ngủ cậu đang mặc.
Cú áo đã được cởi hết hoàn toàn làm lộ ra làn da trắng nõn mềm mại của cậu, nổi bật trên đó là hai nụ hồng do đột ngột tiếp xúc với không khí mát lạnh của điều hoà mà nhô cao lên nhìn tổng thể trông rất gợi mời.
Vân Lâm nhìn ngắm một lúc lấy ngón tay nhẹ nhàng động vào nhũ hoa của cậu rồi hai ngón tay cầm lấy mà xoa nắn, bên kia cũng không được anh tha cho, Vân Lâm vươn lưỡi chậm rãi lįē’m đầu nhũ hoa đang nhô lên.
Đầu nhũ hoa nhạy cảm bị vật thể lạ ươt’ at’ động vào làm câij đánh cái giật nảy, miệng xinh khẽ rên lên tiếng kêu nhỏ.
“Ư…”
Vân Lâm nhìn phản ứng cơ thể của cậu, trái tim đạp lên loạn nhịp khẽ cong khoé mắt.
DỄ THƯƠNG QUÁ ĐI MẤT!!!
———————————————-
T/g: Còn tiếp nha chưa có hết đâu á.