Chương 43: Chu Trường Hạ đúng là tai họa mà!

Hứa Triều Vũ không suy nghĩ nhiều về kỳ thi đại học hay trường đại học, chỉ muốn tận hưởng hiện tại, với cả cậu cũng chẳng rõ lắm về những gì gia đình Chu Trường Hạ sắp đặt cho anh, chỉ nghe thấy toàn chuyện thi cử và thi đấu.

Hứa Triều Vũ không có khái niệm gì nhiều với những thứ khác, nhưng về chuyện học hành, cậu hiểu rõ mình có cố gắng đến đâu thì cũng chỉ đạt mức khá giỏi.

Cậu không thấy tiếc, vì cậu đã làm tốt nhất trong khả năng của mình. Không phải không ngưỡng mộ những cái tên đứng đầu bảng, nhưng tính cách cậu là vậy, không muốn ép buộc bản thân theo cách đó.

Hứa Triều Vũ chống cằm: "Vậy cậu cố gắng lên nhé, rồi cậu sẽ được chọn thứ mình thích."

Chu Trường Hạ nhìn cậu, ngắm gương mặt cậu thật lâu, rồi bỗng nhiên mỉm cười: "Thứ gì cũng được sao?"

Hứa Triều Vũ nghi hoặc nhìn anh.

"Thật sự cái gì cũng có thể sao?" Chu Trường Hạ lẩm bẩm: "Chỉ cần tớ cố gắng là có thể chọn thứ mình thích sao?"

Người cũng vậy à?

Hứa Triều Vũ gật đầu chắc nịch: "Đúng vậy."

Chu Trường Hạ lập tức nở nụ cười.

Sinh nhật của Hứa Triều Vũ sắp đến rồi, cậu sinh vào đầu tháng Tư, còn Chu Trường Hạ thì cuối tháng Sáu, một người mùa xuân, một người mùa hè.

Vậy nên lúc nhỏ, Hứa Triều Vũ thường trêu chọc bắt Chu Trường Hạ gọi mình là anh. Chu Trường Hạ dễ bị lừa, có mấy lần thật sự đã ngoan ngoãn gọi "anh", khiến Hứa Triều Vũ vui sướиɠ vô cùng.

Về sau, có lẽ cảm thấy một kẻ chỉ lớn hơn mình hai tháng chẳng xứng làm anh trai, thế là đổi sang gọi cậu là Viên Viên.

Trước đây, mỗi lần sinh nhật Hứa Triều Vũ, Chu Trường Hạ sẽ tặng cậu giày thể thao hoặc quần áo. Nhưng năm nay khác, lần sinh nhật này có ý nghĩa đặc biệt với Chu Trường Hạ.

Hứa Triều Vũ trong lòng anh đã không còn đơn thuần là một người bạn, Chu Trường Hạ muốn phân rõ ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, thế nên cứ mãi suy nghĩ không biết nên chuẩn bị món quà gì cho thật đặc biệt.

Vì chuyện này mà cậu trăn trở đến mức ăn không ngon ngủ không yên. Mẹ Chu thấy vậy, cứ tưởng anh đang lo lắng cho kỳ thi tháng sắp tới, bèn lên tiếng an ủi:

"Không sao đâu con, mẹ tin con có thể làm được. Lần trước thi không tốt, mẹ nghĩ lại rồi, có lẽ là do mẹ tạo áp lực cho con quá lớn. Mẹ đã suy nghĩ kỹ về chuyện này, nhưng tất cả cũng chỉ vì muốn tốt cho con thôi."

Chu Trường Hạ ậm ừ một tiếng, với những lời này anh đã nghe quá quen rồi, chỉ nhẹ nhàng gật đầu: "Con biết mà."

Mẹ Chu nhìn anh: "Con biết? Mẹ thấy bây giờ con chẳng giống biết chút nào. Những chuyện đó để sau hãy nghĩ, hiểu chưa?"

"Vâng."

Chu Trường Hạ tiếp tục suy nghĩ xem nên tặng gì cho Hứa Triều Vũ.

Giày thể thao thì đã tặng quá nhiều rồi, cảm giác không đủ thành ý.

Tặng những thứ quá mức mập mờ quá cũng không được, Chu Trường Hạ biết mình không muốn để Hứa Triều Vũ phải bận tâm vì những chuyện này.

Anh cảm thấy thích một người thật sự rất đau khổ, đôi khi thậm chí Chu Trường Hạ còn thấy may mắn vì Hứa Triều Vũ chưa thích ai cả.

Mà Hứa Triều Vũ hoàn toàn không hay biết gì về những suy nghĩ rối rắm của anh. Sau khi từ thủy cung trở về, cậu lén lên mạng tra thử: "Tại sao khi đối diện với một người lại đỏ tai?"

Kết quả trả về toàn những điều kỳ quặc, nhưng Hứa Triều Vũ lại tinh chuẩn chọn ngay một câu trả lời do một người dùng có ảnh đại diện là hình chàng trai đang hút thuốc bình luận.

"Có thể người đó thích cậu đấy."

Thích.

Mình sao?

Ban đầu, Hứa Triều Vũ cảm thấy chuyện này chẳng khác gì một trò đùa.

Cậu và Chu Trường Hạ đều là con trai, hơn nữa còn là bạn thân mười năm cơ mà. Nếu thích, sao Chu Trường Hạ không thích sớm hơn đi?

Mặt cậu bất giác đỏ lên, cậu thà tin rằng chỉ là do thời tiết nóng nực mà thôi.

Buổi tối, Hứa Triều Vũ ra sân chạy bộ như thường lệ. Đây là thói quen của cậu, mỗi lần chạy cậu đều tập trung cao độ, toàn bộ tinh thần đều dồn vào việc sải bước trên sân. Cảm giác vượt qua người khác, để tất cả bị bỏ lại phía sau thật sự rất đã.

Nhưng hôm nay, vừa chạy cậu lại vừa nghĩ về lần chạy 1500 mét cùng Chu Trường Hạ, về khoảnh khắc vô thức quay đầu nhìn lại.

Thật ra lần đó, Hứa Triều Vũ đã giành hạng nhất, nhưng cậu chưa bao giờ bung hết sức mình.

Bởi cậu có một thói quen là luôn quay đầu tìm Chu Trường Hạ.

Trước kia, Chu Trường Hạ hay ấm ức năn nỉ cậu chờ một chút, Hứa Triều Vũ cũng quen với việc đợi anh, thế nên khi biết Chu Trường Hạ ở phía sau, cậu lại nhịn không được mà ngoái đầu nhìn.

Hôm nay, trên sân chạy buổi tối cũng có không ít người, một số anh chị lớp 12 cũng tranh thủ thời gian luyện tập để thư giãn đầu óc.

Hứa Triều Vũ vừa chạy vừa thất thần.

Bình thường cậu không phải kiểu người dễ mất tập trung, vì chỉ cần xao nhãng một chút, chắc chắn sẽ xảy ra vấn đề.

Giống như bây giờ.

Trong đầu cậu toàn là hình ảnh của Chu Trường Hạ, cậu chẳng buồn để ý đến đường chạy phía trước, vô tình bị vấp phải chiếc cặp của ai đó để quên.

Vậy thôi cũng chưa tính là gì, cậu vừa kịp lấy lại tinh thần, muốn tránh sang bên cạnh, kết quả lại đạp trúng một cái hố trên sân.

Cái hố này từ đâu ra vậy trời?

Cậu trượt chân một cái, thuận lợi trẹo cả mắt cá.

Hoàn toàn trơn tru.

Hứa Triều Vũ muốn khóc mà không có nước mắt, chỉ có thể tập tễnh đi đến phòng y tế. Trong lòng âm thầm mắng Chu Trường Hạ một trận. Đúng là tai họa mà!

Hôm sau, trong tiết học, giáo viên chủ nhiệm Bạch Hạc còn nhắc đến chuyện này:

"Các em, thầy biết các em rất yêu thích chạy bộ, nhưng mà khi chạy cũng đừng nghĩ ngợi linh tinh, phải tập trung chú ý đến đường đi, nếu không sẽ giống một bạn nào đó, nửa đêm chạy bộ rồi thẳng tiến vào phòng y tế, như vậy không tốt chút nào đâu."

Cả lớp đồng loạt quay sang nhìn Hứa Triều Vũ, cười rộ lên mà đồng thanh hô: "Dạ! Sau này bọn em không chạy nữa!"

Giáo viên chủ nhiệm xoa trán: "Ý thầy không phải như vậy."

Lớp học cười vang, Hứa Triều Vũ xấu hổ đến mức muốn độn thổ, che tai hét lên: "Em không nghĩ linh tinh mà!"

Cao Hoài cười ha hả: "Ê, cậu có nghe câu này chưa? Giải thích chính là che giấu, che giấu chính là…"

Tiền Tiền lập tức tiếp lời: "Sự thật."

Hứa Triều Vũ: "..."

Chu Trường Hạ đúng là tai họa mà!