Diệp Khinh đang trốn trong lòng mẹ, thấy Thời Úc Chu lại gần liền co rúm người lại sợ hãi. Cô nghe mẹ nhẹ nhàng dỗ dành: “Khinh Khinh, con xem, anh Chu Chu mang cho con viên kẹo con thích nhất đấy.”
Cô bé dè dặt ló đầu ra, thấy Thời Úc Chu đứng ngay trước mặt, trong tay vẫn giơ cao cây kẹo cô vừa mới đưa cho cậu, hoàn toàn không nhúc nhích, giống như chỉ cần cô không nhận thì cậu sẽ giữ mãi tư thế đó. Diệp Khinh do dự một chút, cuối cùng vẫn rụt rè nhận lấy và đưa vào miệng.
Bác sĩ Triệu nói rằng Diệp Khinh có thể là người duy nhất hiện tại giúp cải thiện tình trạng của Thời Úc Chu. Dù điều này nghe thật khó tin, nhưng tất cả mọi người đều chấp nhận thực tế đó.
Cả phòng như thở phào nhẹ nhõm.
Trẻ con vốn mau quên chuyện, chỉ vài ngày sau, hai đứa trẻ đã có thể chơi đùa cùng nhau.
Từ đó về sau, chỉ cần Diệp Khinh ở đâu, bên cạnh cô luôn có bóng dáng của Thời Úc Chu và Harry. Ngay cả khi đi ngủ cũng không ngoại lệ. Vì muốn giúp bệnh tình của Thời Úc Chu cải thiện, hai gia đình thỏa thuận thêm một chiếc giường nhỏ trong phòng của bọn trẻ để ba đứa có thể ngủ cùng nhau.
Chỉ cần được ở cạnh Diệp Khinh, Thời Úc Chu càng lúc càng giống một đứa trẻ bình thường. Tiết Thư Uyển dứt khoát nhận Diệp Khinh làm con gái nuôi. Vốn dĩ hai nhà đã có mối quan hệ rất tốt, từ đó càng thêm thân thiết - nhưng dường như ai cũng quên mất một chuyện quan trọng.
Đó là... Diệp Khinh chỉ có một, trên đời này cũng chỉ có một người như cô bé. Và Thời Úc Chu - cũng chỉ muốn duy nhất một mình cô.
Càng ở bên Thời Úc Chu, Diệp Khinh càng cảm thấy mình như nhặt được một bảo vật. Vì mỗi lần cô bé làm sai điều gì đó, đều có thể đẩy cho Thời Úc Chu gánh giùm.
Ví dụ như... Không thích ăn cà rốt? Vậy thì lén gắp hết sang chén của Thời Úc Chu.
Khi ăn bánh kem hay kẹo, Diệp Khinh luôn có thể lén thêm phần của Thời Úc Chu - thế là được ăn gấp đôi.
Và còn rất nhiều chuyện khác...
“Khinh Khinh, ai làm đổ lọ mực của ba vậy?”
“Là Chu Chu làm ạ...”
“Khinh Khinh, ai làm bể chậu hoa trên ban công?”
“Là Chu Chu...”
“Khinh Khinh, ai lén ăn hết bánh kem trong tủ lạnh?”
“Chu Chu...”
Cuối cùng, ba mẹ hai bên cũng chẳng buồn hỏi nữa, bởi ai cũng biết là tiểu quỷ Diệp Khinh làm cả thôi. Dù đã khuyên Thời Úc Chu không cần nhận lỗi thay, nhưng mỗi lần bị phát hiện, cậu vẫn gật đầu, ngoan ngoãn thừa nhận là mình làm.
Đối với Diệp Khinh, Thời Úc Chu là cậu bạn nhỏ ngoan nhất, trung thành nhất, chưa bao giờ phản bác lời cô. Cô bảo gì, cậu làm nấy - đúng chuẩn một tiểu tuỳ tùng hết mực tận tâm. Ở bên nhau lâu, đến chính Diệp Khinh cũng đã quên mất lúc đầu cậu từng có tính khí trầm lặng, không dễ gần như thế này.
Còn với Thời Úc Chu mà nói, chỉ cần được ở bên Diệp Khinh, cậu làm gì cũng được, miễn là cô đừng rời khỏi tầm mắt của mình. Bác sĩ Triệu từng nói cậu thật sự hiểu người khác nói gì.
Cậu biết mình không được làm cô đau, nếu không - cô sẽ ghét bỏ cậu, giống như những đứa trẻ khác.
Mọi điều cậu làm, đều chỉ vì muốn lấy lòng cô...
Nhưng có lẽ, cậu đã quên mất rằng thế giới này không chỉ có hai người bọn họ.
Nhà họ Thời có thuê gia sư tại nhà, chỉ là trước kia Thời Úc Chu không thích tiếp xúc với ai khác, hơn nữa vì cậu còn nhỏ, nên mọi người cũng không quá lo lắng.
Nhưng Diệp Khinh thì khác - cô là một đứa trẻ lanh lợi, hoạt bát, cực kỳ thích náo nhiệt. Dù hai biệt thự nhà họ Thời và họ Diệp nằm trong khu yên tĩnh gần như không có hàng xóm, cô vẫn sớm mong ngóng được đi học như những đứa trẻ bình thường khác.
Xét thấy tình trạng của Thời Úc Chu đã ổn định hơn, lại thêm lời khuyên của bác sĩ Triệu rằng cậu nên bắt đầu tiếp xúc với thế giới bên ngoài, hai nhà liền bàn bạc và quyết định - để cả hai cùng đi học mẫu giáo.
Diệp Khinh từ nhỏ đã mong được đi học, nay nghe tin mình sắp được đến trường, vui đến mức như muốn bay lên trời. Cô kéo tay Thời Úc Chu, vui mừng đến độ cứ xoay vòng vòng.
Tối hôm đó, Diệp Khinh đặt chiếc cặp mới tinh có in hình dâu tây bên gối, nằm nở nụ cười hạnh phúc trên giường.
“Chu Chu, mai là tụi mình được đến trường mới rồi đó nha!” Cô vui vẻ thông báo.
Thế nhưng, lạ thay Thời Úc Chu hôm nay lại không giống mọi ngày. Cậu không chủ động ôm Diệp Khinh ngủ như thường lệ, mà cứ im lặng, chẳng biết đang suy nghĩ điều gì.
Phải đến khi Diệp Khinh ngủ say, cậu mới nhẹ nhàng xoay người lại, vòng tay ôm lấy cô rồi cũng dần chìm vào giấc mộng.