“Mỗi lần không vui, chỉ cần em thơm mẹ một cái là mẹ sẽ cười ngay. Có phải anh cũng vui lên rồi không?” Diệp Khinh mở to đôi mắt lấp lánh, nhìn cậu không chớp.
“Anh đẹp trai thế này, nhất định phải luôn vui vẻ nha. Khinh Khinh thích anh lắm đó.” Vừa nói xong, cô ngáp một cái, rồi ghé đầu xuống ghế, ngủ ngay tại chỗ.
Thích... Thích...
Trong đầu cậu bé chỉ còn vang lên hai từ ấy - cô nói... thích mình...
Thời Úc Chu nhìn khuôn mặt say ngủ kia, khẽ nghiêng người lại gần, rất nghiêm túc và cẩn trọng, nhẹ nhàng hôn lên má cô. Sau đó, cậu cũng bắt chước Diệp Khinh, tựa đầu nằm xuống chiếc ghế, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ. Cả Harry cũng cuộn mình dưới gốc cây gần đó, lim dim ngủ gật theo.
Giây phút ấy, Diệp Khinh hoàn toàn không hay biết nụ hôn kia mang ý nghĩa gì. Đợi đến khi cô thực sự hiểu ra, thì mọi thứ… đã là chuyện của rất lâu về sau.
Tiết Thư Uyển có nằm mơ cũng chẳng thể ngờ, mình lại bắt gặp một cảnh tượng như thế này.
Con trai của cô - đầu tựa vào đầu Diệp Khinh cùng nhau ngủ say trên chiếc ghế dài giữa vườn hoa rực rỡ.
“Trời ơi...” Lâm Tĩnh Di khẽ kêu lên kinh ngạc, nhưng sợ làm hai đứa nhỏ thức giấc, vội đưa tay bịt miệng lại.
“Thư Uyển, đây thật sự là Chu Chu sao?” Vừa rồi nghe bạn thân kể tình hình nghiêm trọng lắm, thế mà bây giờ lại... thế này sao?
“Chu Chu...” So với sự bất ngờ của Lâm Tĩnh Di, Tiết Thư Uyển thậm chí còn sững sờ hơn, đứng chết lặng tại chỗ.
Tiếng động của hai người đã đánh thức Harry đang nằm dưới tán cây. Harry chạy đến bên chân Tiết Thư Uyển, nhẹ nhàng sủa gâu gâu hai tiếng, trông rất phấn khích.
Tiết Thư Uyển lại không hề hay biết có Harry bên cạnh, vẫn còn đang hoảng hốt và lúng túng.
“Thư Uyển... Thư Uyển?”
“A... Có chuyện gì vậy?” Nghe thấy ai gọi, Tiết Thư Uyển mới lấy lại tinh thần.
“Chúng ta phải đánh thức bọn nhỏ dậy, ngủ ở đây dễ bị cảm lạnh lắm.” Bạn thân nhìn bộ dạng bất đắc dĩ của bà, nhẹ nhàng nói.
“Ừ... Sẽ cảm lạnh thật... Xem ra tớ... Ôi, mau đánh thức bọn nhỏ đi.”
“Khinh Khinh... Chu Chu?” Hai đứa nhỏ bị đánh thức đều còn hơi lười biếng.
Trước mắt mọi người, Thời Úc Chu đứng gần Diệp Khinh hơn một chút, sự ỷ lại thể hiện rõ ràng.
Tiết Thư Uyển biết con trai mình không thích ở bên người khác quá lâu... Sự ỷ lại như thế này bà cũng chưa từng thấy bao giờ.
“Thư Uyển, Khinh Khinh còn chưa tỉnh hẳn, để tớ đưa con bé về trước. Nhờ cậu nói với Thành Văn một tiếng nhé.” Lâm Tĩnh Di nhẹ nhàng đề nghị.
“Được... Tĩnh Di, cậu đưa Khinh Khinh về trước đi. Không cần lo về Thành Văn đâu.”
Khi Lâm Tĩnh Di định khom người bế Diệp Khinh, trong lúc mơ màng, Thời Úc Chu đột nhiên tỉnh táo, nhanh chóng vòng đôi tay nhỏ bé của mình ôm chặt lấy cô, cảnh giác nhìn Lâm Tĩnh Di.
Hai người lại một lần nữa bị cậu bé làm cho hoảng sợ.
“Chu Chu? Đây là mẹ của Khinh Khinh, muốn bế Khinh Khinh về nhà, Chu Chu buông ra được không?” Tiết Thư Uyển dù thấy con trai có hành động khó hiểu nhưng vẫn nhẹ nhàng khuyên giải.
Thời Úc Chu không thèm phản ứng, cũng không nhúc nhích.
Tiết Thư Uyển ý bảo Lâm Tĩnh Di ôm lấy Diệp Khinh đi. Bà cố gắng gỡ tay cậu bé, nhưng càng kéo thì cậu càng siết chặt hơn, cuối cùng cậu khóc oà lên.
Tiếng khóc ấy đánh thức Diệp Khinh. Cô bé dụi mắt, định ôm mẹ thì phát hiện tay mình đang bị ôm chặt. Quay đầu lại nhìn thấy Thời Úc Chu, cô mỉm cười với cậu, vẫy vẫy tay ý bảo cậu thả ra, không ngờ cậu bé siết chặt hơn nữa. Đau đến mức Diệp Khinh cũng khóc theo, nhìn mẹ đầy ủy khuất:
“Đau! Oa oa!”
Chẳng ai ngờ được hai đứa nhỏ cùng gào khóc, khiến hai người lớn cũng bối rối không biết phải làm sao. Cố gắng gỡ tay thì không được, Diệp Khinh thì bị đau đến mức khóc to hơn.
Cô đã cho cậu kẹo rồi mà, sao anh trai nhỏ lại còn giữ cô chặt đến thế, còn làm cô đau như vậy.
Tiếng khóc vang đến tai hai người đàn ông đang nói chuyện bên ngoài, ngay lúc họ vừa tách được hai đứa nhỏ ra, bác sĩ Triệu cũng đã kịp đến.