Chương 4: Giúp em đẩy xích đu

Khu vườn nhỏ rực rỡ sắc màu, hoa cỏ trải dài dọc theo lối đi, mỗi bước chân như dẫn Diệp Khinh vào một thế giới cổ tích. Cô bước đi giữa những bông hoa, gương mặt rạng rỡ, ánh mắt sáng lấp lánh vì thích thú.

Chiếc xích đu được thiết kế như một chiếc ghế dài màu trắng, không quá cao, trông rất an toàn. Diệp Khinh leo lên không khó khăn gì, thậm chí còn có thể nằm dài một cách thoải mái.

Tự mình chơi một lúc, cô bắt đầu cảm thấy hơi chán. Chiếc xích đu này không giống loại cô từng chơi trước kia - không thể bay cao vυ"t lên trời khiến tim phải thót lại vì hồi hộp. Cô nhíu mày, đang ủ rũ thì bỗng phát hiện ở phía bên trái, gần căn phòng nhỏ, có một cậu bé đang đứng cạnh một chú chó lớn.

Nhà kính trồng hoa phía sau phủ đầy dây leo xanh mướt, từ nãy đến giờ cô không để ý, chẳng rõ cậu bé đã đứng đó từ khi nào. Nhưng vừa thấy có người, Diệp Khinh lập tức sáng mắt - có người có thể giúp cô đẩy xích đu rồi!

Trong chiếc váy trắng bồng bềnh, mái tóc nâu xoăn nhẹ và đôi mắt to tròn, cô bé tựa như một thiên thần nhỏ, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban trưa. Cô khẽ chạy tới, nhoẻn miệng cười với cậu bé. Nhưng cậu vẫn đứng yên như tượng, không hề động đậy.

Chú chó bên cạnh dường như phát hiện điều gì đó khác thường liền nhẹ nhàng cọ đầu vào tay cậu như muốn đánh thức. Lúc ấy cậu mới giật mình nhận ra cô đã đứng ngay trước mặt rồi.

“Anh ơi, anh có thể giúp em đẩy xích đu một chút được không? Em có kẹo ngon đó nha.”

Diệp Khinh nói rồi nhanh nhẹn lấy từ chiếc túi nhỏ gắn bên váy ra một viên kẹo mềm hình gấu, đưa tới trước mặt cậu.

Thấy cậu không nhận, cô liền chủ động kéo tay cậu, nhét viên kẹo vào lòng bàn tay: “Anh cầm kẹo của em rồi, thì phải giúp em đẩy xích đu đó.” Cô chớp chớp mắt, ngây thơ mà đáng yêu vô cùng.

Cậu bé lặng lẽ nhìn viên kẹo trong tay, ánh mắt có chút mơ màng. Chú chó to bên cạnh như cảm nhận được sự thay đổi, vẫy vẫy chiếc đuôi to, trông cực kỳ phấn khích.

Diệp Khinh ngồi xổm xuống, tò mò đưa tay sờ đầu chú chó lông xù, thì thầm hỏi nó: “Cún cưng, cậu cũng muốn ăn kẹo phải không?”

“Gâu gâu...”

Diệp Khinh cẩn thận bóc một viên kẹo mềm, nhẹ nhàng đưa đến bên miệng nó.

Suốt cả quá trình ấy, cậu bé vẫn lặng lẽ nhìn cô, không rõ trong đầu đang nghĩ gì. Cúi xuống nhìn viên kẹo trong tay, lần đầu tiên trong đời, cậu nảy sinh cảm giác... muốn ăn.

“Anh ơi, sao anh không ăn vậy?” Diệp Khinh nghiêng đầu hỏi, rồi lại lấy lại viên kẹo từ tay cậu.

Cậu chưa kịp hiểu tại sao cô bé cho kẹo rồi lại lấy lại, thì đã thấy một viên kẹo đã được bóc vỏ hiện ra trước mặt... Hắn có chút ngây ngẩn cả người,

“A nào! Ngọt lắm đó nha.”

Diệp Khinh áp viên kẹo vào môi cậu, chạm chạm cho đến khi cậu khẽ hé miệng ra. Chú chó tên Harry ở bên cạnh vui vẻ nhảy nhót xoay tròn, chiếc đuôi vẫy mạnh như sắp bay lên trời.

Diệp Khinh đưa tay nắm lấy tay cậu bé: “Chúng mình cùng chơi xích đu nha? Em sẽ đẩy anh lên cao thật cao.”

Cô kéo tay cậu đến bên chiếc ghế trắng, cả hai cùng trèo lên xích đu. Harry chạy lại, dùng đầu đẩy nhẹ vào lưng ghế, bắt đầu đẩy xích đu đung đưa thật nhẹ nhàng.

“Oa! Anh nhìn kìa, nó bắt đầu bay cao rồi đó nha.”

Cậu bé nhìn cô, lại nhìn bàn tay nhỏ đang nắm lấy tay mình. Khóe miệng cuối cùng cũng hơi cong lên một chút, tựa như tia nắng đầu tiên rọi qua mùa đông lạnh lẽo.

“Anh ơi, anh còn muốn ăn kẹo không? Em còn nhiều lắm nha.”

Diệp Khinh vừa đung đưa vừa vui vẻ như thể mở kho báu, từng viên từng viên kẹo nhỏ xíu được lấy ra từ chiếc túi nhỏ. Cuối cùng, cô lôi ra một cây kẹo mυ"ŧ lớn hơn hẳn số kẹo trước - một cây kẹo hình chú thỏ trắng mềm mại, trông đáng yêu như chính cô vậy.

“Đây đều là của em đó.” Cô chu môi khoe. Thấy ánh mắt cậu bé cứ nhìn chằm chằm cây kẹo thỏ, cô nghiêng đầu hỏi: “Anh muốn cái này sao?”

Cậu nghĩ chắc là sẽ giống lúc nãy - cô bóc ra rồi đưa cho cậu ăn. Nhưng không, lần này cô bé lắc đầu: “Không được đâu, cái này em để dành cho anh Chu Chu đó.”

Chu Chu? Là ai? Là mình sao?

“Mẹ nói anh Chu Chu bị bệnh, uống thuốc rất khổ sở. Em muốn tặng kẹo thỏ này cho anh ấy ăn cho vui.”

Bị bệnh? Cô cũng biết mình có bệnh sao?

Thời Úc Chu khựng lại. Trong lòng đột nhiên dâng lên cảm giác không nói thành lời, nét mặt cậu bé thoáng hiện vẻ u buồn, có chút ủy khuất. Cậu khẽ nhúc nhích, như muốn nhảy xuống khỏi xích đu.

“Anh sao thế? Không vui à?”

Diệp Khinh thấy cậu bé bỗng dưng buồn đi, có chút sốt ruột không hiểu đã nói sai điều gì. Cô ghé lại gần, nhẹ nhàng hôn lên má cậu một cái.

Trong khoảnh khắc đó, Thời Úc Chu như bị đứng hình, hoàn toàn bất động.