Chương 3: Hàng xóm

Sáng hôm sau, Diệp Khinh bị cơn đau đánh thức. Cảm giác toàn thân như bị xe cán qua - nhức mỏi đến tê tái, cô lập tức nhớ đến chuyện xảy ra tối hôm qua. Khi ánh mắt vô tình dừng lại trên người đàn ông đang ngủ say bên cạnh - Thời Úc Chu - trong lòng cô liền dâng lên một cảm giác hỗn loạn, cay đắng lẫn lộn. Từ nhỏ họ đã cùng nhau lớn lên, thân thiết như hình với bóng... Vậy mà giờ đây, lại tỉnh lại bên nhau trên cùng một chiếc giường. Tâm trạng này cô không cách nào diễn tả nổi, chỉ thấy đáy lòng rối như tơ vò.

Cảm giác nhơm nhớp, dính bết trên cơ thể khiến cô không thể chịu nổi. Diệp Khinh tốn khá nhiều sức mới có thể gỡ mình ra khỏi vòng tay của Thời Úc Chu. Vừa bước xuống giường, chân giẫm trúng nệm mềm, suýt nữa ngã sấp mặt xuống đất, khiến khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Khinh nhăn lại vì đau. Nhìn lướt qua tấm ga giường đã loang lổ vết máu, cô liền quay người đi thẳng vào phòng tắm. Ngâm mình trong bồn nước nóng, vừa nhắm mắt lại thì ký ức về lần đầu tiên gặp Thời Úc Chu bất chợt ùa về...

Năm ấy cô mới năm tuổi, vẫn sống ở nước ngoài cùng cha mẹ. Nhưng vì chuyện làm ăn, cha mẹ quyết định đưa cả nhà trở về nước. Họ dọn về sống trong căn biệt thự cũ do đời trước để lại nằm ở khu Bắc thành phố. Dù tọa lạc ở trung tâm, nơi ấy lại yên tĩnh lạ thường, không hẳn cách biệt với thế giới bên ngoài, nhưng xung quanh gần như không có gia đình nào khác sinh sống, chỉ có một dãy biệt thự giống hệt nhau được xây liền kề.

Mẹ từng nói với cô, người sống ở căn biệt thự bên cạnh là bạn thân nhất thời trẻ của bà. Hai người họ kết hôn cùng một ngày, mang thai cùng một tháng và thậm chí còn sinh con cùng một ngày.

Mẹ cô còn bảo, cậu bé nhà bên sức khỏe không tốt, dặn cô sau khi gặp mặt phải nhường nhịn cậu. Khi đó Diệp Khinh vẫn còn là một đứa trẻ ngây ngô, trong đầu chỉ nghĩ "bị bệnh" chắc là bị chích thuốc, mà chích thì rất đau. Thế nên, cô âm thầm quyết định sẽ tặng cậu ta món kẹo thỏ yêu thích nhất của mình như một cách để an ủi.

Buổi trưa hôm ấy, cha mẹ dẫn cô sang nhà bên cạnh.

Trẻ con vốn dĩ hiếu kì, nhất là khi có náo nhiệt để xem. Diệp Khinh lại còn lớn lên ở Ý, tính tình tương đối hoạt bát hòa đồng.

Hôm ấy, cô mặc chiếc váy công chúa trắng tinh mẹ vừa mới mua, làn váy bồng bềnh như cánh hoa. Mái tóc màu nâu nhạt bẩm sinh xoăn nhẹ, xõa ngang vai như dòng suối mềm mại. Tuy là con lai, nhưng đặc điểm di truyền không rõ rệt lắm. Trừ làn da trắng thì những nét còn lại đều mang đặc trưng phương Đông. May mắn thay, cô thừa hưởng hết những điểm nổi bật nhất từ cha mẹ. Mới chỉ năm tuổi, nhưng mỗi lần ra ngoài, cô luôn là đứa trẻ thu hút mọi ánh nhìn.

Nhà họ Thời thật sự rất đẹp. Trong sân có một khu vườn nhỏ xinh xắn, thu hút nhất trong mắt Diệp Khinh chính là cây đại thụ giữa vườn, bên dưới đặt một chiếc xích đu hoa đằng tuyệt đẹp khiến cô không thể rời mắt.

Bữa trưa nhà họ Thời cũng phong phú vô cùng, có rất nhiều món mà Diệp Khinh chưa từng thấy qua, nhìn món nào cũng thấy mới mẻ, hấp dẫn.

“Khinh Khinh, đến đây, thử miếng thịt kho tàu này xem nào.”

“Còn cả món này nữa.”

“À, còn có món canh này, ngon lắm đấy.”

“Cái này cũng không thể bỏ qua."

Chẳng mấy chốc, cái bát nhỏ trước mặt cô đã đầy ắp đồ ăn. Mẹ Diệp vẫn luôn mỉm cười nhìn con gái:

“Thư Uyển, Khinh Khinh còn nhỏ, sao ăn được nhiều thế chứ. Cứ kệ con bé, cậu mau ăn đi. Khinh Khinh, Nhìn xem dì Tiết của con đối xử với con tốt thế nào, còn không mau cảm ơn dì đi.”

“Cảm ơn... dì Tiết ạ. Khinh Khinh nhất định sẽ ăn hết sạch luôn!”

Giọng nói non nớt vang lên khiến không khí trên bàn ăn thêm phần ấm áp và đáng yêu. Mọi người đều bật cười.

Bữa cơm hôm ấy diễn ra trong vui vẻ. Ăn xong, người lớn bàn chuyện công việc, chỉ còn lại Tiết Thư Uyển và Lâm Tĩnh Di ngồi ở phòng khách trò chuyện.

“Mẹ ơi, con có thể ra vườn chơi xích đu không ạ?” Diệp Khinh mắt sáng lấp lánh, nhìn mẹ đầy mong chờ.

“Con phải xin phép dì Tiết trước đã, hiểu không? Vì đây là nhà của dì ấy.” Lâm Tĩnh Di nhẹ giọng dặn con gái.

Diệp Khinh tuy chưa hiểu hết nhưng vẫn ngoan ngoãn quay sang nói với Tiết Thư Uyển: “Dì Tiết ơi, con có thể ra vườn chơi xích đu được không ạ? Cái xích đu đó đẹp quá!”

“Dĩ nhiên là được rồi. Nhưng Khinh Khinh nhớ phải cẩn thận nhé!”

“Vâng ạ! Con cảm ơn dì!”

Nói xong cô lè lưỡi trêu mẹ một cái rồi lon ton chạy ra vườn.

Tiết Thư Uyển nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn ấy, khẽ thở dài: “Tĩnh Di, con bé ngoan thật đấy. Nếu tớ cũng có một cô con gái như vậy thì tốt biết mấy. Nhưng mà... tớ không có phúc đó. Đến cả con trai cũng...”

Giọng nói của bà đầy bất lực. Nhà họ Thời chỉ có một mụn con - là con trai. Đáng lý ra phải là niềm tự hào lớn nhất, vậy mà...

Thấy bạn thân đau lòng, Lâm Tĩnh Di cũng không khỏi xót xa: “Thư Uyển... Chu Chu vẫn như cũ sao?”

Vừa rồi bà không hỏi, không phải vì không quan tâm, chỉ là không nỡ chạm vào nỗi đau của bạn.

“Bác sĩ nói tình hình hơi khó khăn. Bệnh tự kỷ của Chu Chu nghiêm trọng hơn so với nhiều trường hợp khác. Nói ra thì ngại, chứ thật ra đến giờ, thằng bé hầu như không chịu ở cạnh tôi hay Thiếu Vi.”

Nói đến con trai, khuôn mặt Tiết Thư Uyển ánh lên nỗi buồn sâu thẳm. Làm gì có người mẹ nào lại không mong con mình gần gũi, thân thiết với mình chứ?

Mang nặng đẻ đau mười tháng, cuối cùng sinh ra một đứa trẻ chẳng thể gọi mình một tiếng "mẹ" bình thường - ai mà chịu nổi. Nhìn bạn thân ngày nào cũng phải sống trong giày vò, Lâm Tĩnh Di cũng nghẹn ngào trong lòng: “Thư Uyển, tớ quen một bác sĩ tâm lý khá đáng tin, để tớ thử hỏi xem tình trạng như của Chu Chu thì có thể điều trị thế nào.”

“Bác sĩ Triệu ấy xem cho thằng bé cũng đã hai năm rồi... Tớ cũng chẳng dám mong chờ điều kỳ diệu nào nữa. Chỉ cần thằng bé sống bình yên, an ổn cả đời, với tớ thế là đủ rồi.”

“Cũng phải... Dù gì Chu Chu vẫn còn nhỏ, đợi thằng bé lớn hơn một chút, chúng ta lại cùng tìm cách.”