Buổi diễn kịch nói cuối cùng cũng chẳng có hai diễn viên chính. Tuy bạn bè trong lớp đều tỏ ra khá thất vọng, nhưng cả hai người đóng vai chính đều từ chối, mà ngày kỷ niệm thành lập trường cũng sắp đến nơi rồi, nên cuối cùng đành bỏ qua. Nhà trường chọn lại học sinh khác vào vai chính, chuyện này xem như đã xong.
Chỉ là mấy ngày gần đây, Diệp Khinh cứ mãi tò mò về chất liệu chiếc vòng tay mà Thời Úc Chu tặng cô. Nó tỏa ra một mùi hương thiên nhiên dịu nhẹ, rất dễ chịu, khiến cô càng thêm tò mò. Cô hỏi Thời Úc Chu đó là gỗ gì, nhưng cậu chỉ mỉm cười không nói. Chính vì vậy, cô lại càng tò mò hơn nữa!
Chiều nay vừa tan học, Diệp Khinh liền kéo Thời Úc Chu chạy đi luôn. Đến cả Dương Duy Nhất gọi với theo nói chuyện, cô cũng không buồn đáp. Cô cứ thế kéo cậu đi một mạch, không nói câu nào, mãi cho đến khi vào đến tầng hai biệt thự nhà họ Thời, bước vào phòng cậu.
Đã lâu rồi cô không vào phòng Thời Úc Chu. Trong phòng có thêm khá nhiều món đồ lạ mắt mà cô chưa từng thấy. Cô đi loanh quanh, nhìn cái này, sờ cái kia, trông vô cùng thích thú.
“Cái này là gì vậy?”
Đi một vòng xong, ánh mắt cô dừng lại trên cuốn sổ mở sẵn đặt trên bàn học. Vừa định với tay lấy xem, thì bị một bàn tay vươn ra nhanh như chớp đoạt mất.
Thời Úc Chu hơi đỏ mặt, nhìn cô một cái rồi nghiêm túc nói: “Cái này... em không được xem!”
Ban đầu Diệp Khinh cũng chỉ tò mò một chút. Nhưng thấy vẻ mặt căng thẳng rõ ràng của Thời Úc Chu, cô lập tức nổi lên tính trêu chọc. Gì chứ, còn giấu kỹ như vậy, chắc chắn có gì đó mờ ám mới không cho xem!
Cô giơ tay ra, đứng chắn trước mặt cậu: “Cho em xem một chút thôi.”
Thời Úc Chu kiên quyết lắc đầu: “Không được!”
“Chỉ xem một chút thôi mà!”
“Bên trong... không có gì đặc biệt cả...”
“Em không tin! Có phải anh đang giấu bí mật nhỏ nào đúng không?”
Mặt Thời Úc Chu vốn chỉ hơi đỏ, giờ đột nhiên đỏ bừng cả lên.
“Không có mà...”
Trong lòng Diệp Khinh lúc này như bị mèo cào, ngứa ngáy khó chịu. Tên nhãi này chắc chắn là đang giấu gì đó!
Vừa nghĩ, cô liền vươn tay giật lấy cuốn sổ, nhưng Thời Úc Chu hình như đã sớm đoán trước được cô sẽ làm vậy. Cậu nhanh tay giơ cao cuốn sổ lên đầu. Diệp Khinh vốn đã thấp hơn cậu một cái đầu, giờ cậu giơ lên như thế thì cô càng không với tới.
Không với được càng khiến cô sốt ruột. Cô sốt ruột thì liền kéo tay cậu, giật áo cậu, hai người cứ thế giằng co qua lại. Thời Úc Chu vẫn cố thủ giữ cuốn sổ trên cao, Diệp Khinh thậm chí đến cả mép bìa cũng không chạm nổi.
Giận quá, cô dứt khoát dùng sức đẩy Thời Úc Chu ngã thẳng lên giường, cả tay lẫn chân cùng ra trận, nhào lên người cậu, tiếp tục tìm cách giật lấy.
Ngay khoảnh khắc Diệp Khinh đè lên người mình, sắc mặt Thời Úc Chu thoáng cái liền thay đổi. Cậu vẫn cố nghiêng tay, giơ cuốn sổ ra xa, không muốn để cô đọc thấy thứ bên trong. Nhưng gương mặt cậu lúc này đã đỏ đến mức có thể luộc chín trứng gà.
“Khinh Khinh... Đứng lên đi.”
Thời Úc Chu cau mày, ánh mắt dần trở nên tối lại. Còn cô - kẻ đang nằm đè trên người cậu gây họa - thì hoàn toàn không ý thức được mình đang làm gì. Cô vẫn cứ cắm đầu vào lục tìm, một lòng một dạ chỉ muốn cướp được cuốn sổ.
“Không có cửa đâu! Trừ khi anh đưa nó cho em, nếu không thì đừng có mơ...” Lời còn chưa dứt, bỗng nhiên môi cô bị một nụ hôn chặn lại.
Diệp Khinh trừng to mắt, ngơ ngác nhìn gương mặt được phóng đại ngay trước mắt, trong thoáng chốc ngây người ra. Mất vài giây để định thần lại, cô mới như bị bỏng mà bật dậy khỏi người Thời Úc Chu.
Một tay cô che miệng mình lại đầy kinh ngạc, tay kia chỉ thẳng vào cậu, giọng lắp bắp: “Thời Úc Chu... anh...”
Thời Úc Chu cũng từ trên giường ngồi dậy. Nghe thấy cô gọi thẳng cả họ tên mình như vậy, cậu thoáng sững lại - Diệp Khinh đã rất lâu rồi không gọi cậu như thế.
“Anh...”
“Khụ, đột nhiên nhớ ra... em còn có chút việc cần làm. Em về trước đây.” Diệp Khinh nói xong liền cầm ba lô chạy biến.
Phòng ngủ chỉ còn lại một mình Thời Úc Chu ngồi ngẩn người trên giường. Ngón tay cậu khẽ chạm lên môi, như thể muốn giữ lại chút cảm giác vừa rồi.
Cảm giác đó đến giờ vẫn chưa phai mờ - ngọt ngào, mềm mại, lại mang theo hương thơm dìu dịu... giống như vị thạch trái cây, mà còn ngon hơn thạch trái cây biết bao nhiêu lần.
Chỉ là... nghĩ đến biểu cảm của Diệp Khinh lúc rời đi...
Có phải là mình dọa cô rồi không?
Lúc đó không kìm được, có phải là hơi quá bốc đồng rồi không?
Càng nghĩ càng thấy hối hận, Thời Úc Chu lăn qua lăn lại trên giường cả buổi, đến tối lại mất ngủ.