- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Trúc Mã Có Bệnh Tự Kỉ
- Chương 27: Anh muốn quà
Trúc Mã Có Bệnh Tự Kỉ
Chương 27: Anh muốn quà
“Ôi thật là, anh khắc đẹp lắm!”
Diệp Khinh buông tay cậu ra ra, xoay người nghịch tiếp khối gỗ trong tay.
Cô luôn biết Thời Úc Chu rất thông minh. Thông minh đến mức nào ấy hả? Chính là bất cứ chuyện gì chỉ cần nhìn vài lần là học được. Dĩ nhiên, điều đó không bao gồm thành tích học tập của cậu. Cô đâu có ngốc, chỉ là không muốn nói ra thôi. Dù sao nếu cậu muốn học, cô sẽ dạy. Làm “giáo viên” cho cậu thật ra cũng không tệ, còn có thể nhân cơ hội lên lớp cậu đôi chút.
“Khinh Khinh...” Thời Úc Chu bỗng gọi.
“Hả? Sao thế?” Diệp Khinh vẫn đang mải nghiên cứu xem rốt cuộc khối gỗ này là loại gỗ gì.
Thời Úc Chu khẽ hé miệng định nói gì đó nhưng thấy cô cứ mải nghịch chiếc vòng lại thôi, chỉ lặng lẽ im lặng.
“Nè? Gì thế? Sao tự dưng không nói gì nữa?” Diệp Khinh đặt chiếc vòng xuống, quay đầu nhìn cậu.
Thấy cô quay sang, cậu mới lên tiếng: “Còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật chúng ta rồi.”
Nghe cậu nhắc, Diệp Khinh vỗ trán: "Ấy, anh không nói thì em cũng sắp quên mất tiêu rồi!”
Thời Úc Chu không thích chỗ đông người. Mỗi lần sinh nhật, hai bên gia đình chỉ làm một buổi tụ họp nhỏ - thế cũng đủ náo nhiệt rồi, đỡ phiền phức.
“Khinh Khinh... đến sinh nhật đó... anh muốn một món quà.” Có lẽ sợ cô từ chối, giọng Thời Úc Chu hạ xuống rất nhỏ.
“Quà á? Chẳng phải lần nào anh cũng nhận được rất nhiều quà sao?”
Vì tình trạng bệnh của Thời Úc Chu, nhà họ Thời không tổ chức tiệc sinh nhật linh đình ở nhà, nhưng dù sao nhà họ Thời cũng đâu phải gia đình bình thường. Mỗi lần sinh nhật cậu, vẫn có rất nhiều người nhân cơ hội đến tặng quà, lấy lòng.
So với cậu thì Diệp Khinh lại khác. Nhà họ Diệp chủ yếu làm ăn ở Ý, ông bà nội ngoại đều mất sớm, ba cô cũng không có anh chị em ruột, nên ngoài họ hàng bên ngoại, người hay qua lại chỉ có vài bạn làm ăn của ba.
Mà nói cho cùng, hai nhà bọn họ cũng đâu thiếu gì. Thời Úc Chu sao đột nhiên lại muốn quà chứ?
“Anh không thích mấy người kia tặng... Anh muốn quà của em cơ.” Thời Úc Chu nghiêm túc nói.
“Vậy anh muốn gì nào?”
“Không biết...”
“...”
Đấy, hỏi như không hỏi.
“Được rồi! Vậy nếu em tặng đại cái gì đó, anh cũng không được chê đấy nhé!” Diệp Khinh thỏa hiệp, chỉ tay vào cậu nói.
“Không chê, chỉ cần là em tặng, cái gì anh cũng thích.” Thời Úc Chu nhìn cô, trên mặt không giấu được ý cười.
Tan học, Dương Duy Nhất đến bắt chuyện với cô. Nhìn thấy chiếc vòng tay, cô nàng lập tức kinh ngạc kêu lên: “Trời đất! Vòng tay tình nhân à!”
“Tình nhân gì chứ, đừng nói bậy.” Diệp Khinh búng nhẹ vào trán cô nàng một cái.
Dương Duy Nhất ôm trán, bĩu môi nói: “Vậy sao tớ chưa thấy anh họ tặng gì cho tớ hết?”
“Tặng thì cậu dám nhận không?”
“...”
Đột nhiên cô nàng nhớ ra lời của cô chủ nhiệm lớp: “À đúng rồi, nghe nói trong vở kịch lần này, vai nữ chính là của Khinh Khinh đúng không?”
“À, cái đó à, nhàm chán lắm, tớ từ chối rồi.” Diệp Khinh chống cằm, vẻ mặt hoàn toàn không có hứng thú.
Những lời này vừa khéo bị Giang Ấp - người vừa đi ngang qua - nghe thấy. Cậu ta khựng lại.
“Sao lại từ chối? Không thích à?”
Nghe thấy giọng nói, cô quay đầu lại, thấy là Giang Ấp thì có chút ngại ngùng, đành mỉm cười với cậu ta: “Chỉ là thấy hơi nhàm chán, mà lại còn là truyện cổ tích nữa...”
Giang Ấp gật đầu tỏ vẻ đồng tình: “Nghe cậu nói vậy, tôi cũng thấy nhàm thật. Thôi thì tập trung học còn hơn.”
Diệp Khinh vốn định nói với cậu ta rằng thật ra là cô... lười đi thôi. Đừng giống cô - chẳng có chút tinh thần tham gia hoạt động gì cả.
Nếu cậu ta mà cũng từ chối thì không liên quan gì đến cô đâu nhé.
Nhưng chưa kịp mở miệng, chuông vào lớp đã vang lên. Nhìn bóng dáng cậu ta ngày càng xa dần, cô lắc đầu, trong lòng nghĩ: Không phải do mình xúi giục, là cậu ta thấy nhàm chán thật nên mới không muốn tham gia.
Cô quay sang dặn Dương Duy Nhất: “Đi học thì nghe giảng cho tử tế vào đấy." Rồi xoay người quay lại lớp.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Hiện Đại
- Trúc Mã Có Bệnh Tự Kỉ
- Chương 27: Anh muốn quà