Chương 26: Em đừng đi

Vào giữa học kỳ hai năm lớp 11 nhà trường tổ chức lễ kỷ niệm 50 năm thành lập.

Từ khối 10 đến khối 12, gần như mỗi khối đều được phân công chuẩn bị tiết mục biểu diễn. Dĩ nhiên, khối 11 cũng không ngoại lệ. Ban đầu, mỗi lớp đều đã đăng ký xong tiết mục của lớp mình. Ai ngờ ban chủ nhiệm khối sau khi bàn bạc, lại quyết định tổ chức một tiết mục kịch nói, mỗi lớp chọn ra một học sinh để tham gia biểu diễn, lấy danh nghĩa là để thúc đẩy tình hữu nghị giữa các lớp.

Nhân vật diễn chính vẫn là do học sinh tự mình bỏ phiếu bầu ra. Vốn dĩ chuyện này cũng chẳng có gì to tát, nhưng đến khi kết quả được công bố nữ chính là Diệp Khinh, điều khiến nhiều người bất ngờ chính là - nam chính không phải Thời Úc Chu, mà là Giang Ấp của lớp C.

Ai cũng biết, người thường xuyên ở cạnh Diệp Khinh chính là Thời Úc Chu.

Nhưng bầu là bầu, với tính cách thường ngày của Thời Úc Chu - ngoài Diệp Khinh ra thì có lẽ trong mắt cậu chẳng còn ai khác tồn tại. Hơn nữa bản thân cậu trông cũng hơi u ám, luôn mang dáng vẻ lạnh lùng, chẳng ai dám lại gần.

Ngược lại, Giang Ấp thì khác hẳn. Là học sinh mẫu mực, tính tình ôn hòa khiêm tốn, được lòng tất cả mọi người. Còn Diệp Khinh thì khỏi nói, dù bình thường không thân thiết với bạn bè cho lắm, nhưng so với Thời Úc Chu thì vẫn được yêu thích hơn nhiều, lại thêm gương mặt xinh đẹp, vai nữ chính làm sao có thể là người khác được?

Kết quả bầu chọn này phần lớn mọi người đều hài lòng. Hơn nữa trước giờ chưa từng thấy Diệp Khinh tham gia hoạt động lớn như vậy, ai cũng mong đợi.

Có người vui mừng, thì đương nhiên cũng có người không vui. Khi biết tin, Diệp Khinh hơi đau đầu. Lúc nãy hình như cô có liếc qua tên vở kịch - Công chúa ngủ trong rừng. Chủ nhiệm khối này đúng là trẻ con quá đi… Cô lập tức đến văn phòng tìm giáo viên chủ nhiệm lớp.

“Thưa cô, em xin lỗi, nhưng em không muốn tham gia vở kịch này ạ.” Diệp Khinh nói với giáo viên chủ nhiệm, nét mặt có chút lạnh nhạt.

“Sao thế, Diệp Khinh? Cô thấy đây là một cơ hội rất tốt mà.” Giáo viên chủ nhiệm đầy nghi hoặc nhìn cô.

“Cô cũng biết mà, bình thường em không quá thích tham gia mấy hoạt động kiểu này.” Diệp Khinh mím môi đáp.

“Chính vì vậy càng nên tham gia chứ, phải giao lưu nhiều hơn với bạn bè mới tốt.” Chủ nhiệm lớp lại nói thêm một câu.

“...”

Thấy cô im lặng một lúc lâu, giáo viên chủ nhiệm cuối cùng cũng thở dài một hơi: “Nếu em thật sự không muốn, vậy để cô nói lại với các bạn. Nhưng đây là do chính các bạn cùng lớp bầu chọn ra, em thật sự đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?”

Diệp Khinh khẽ gật đầu: “Em cảm ơn cô.” Nói xong liền quay trở về lớp học.

Vừa ngồi xuống chỗ, Diệp Khinh đã phát hiện Thời Úc Chu đang nhìn chằm chằm vào mình, bèn hỏi: “Sao vậy?”

“Em đừng đi.” Thời Úc Chu lên tiếng.

“Anh đang nói... vở kịch kia à?” Diệp Khinh nghiêng đầu, không nhịn được đưa tay chọc chọc vào cậu.

“À. Vừa nãy em đã đồng ý rồi, em thấy vở đó có vẻ rất thú vị.”

“Không được!” Câu trả lời đột ngột và dứt khoát đến mức khiến Diệp Khinh giật bắn mình.

Đôi mắt đen như mực ấy của cậu dường như có thêm điều gì đó khiến Diệp Khinh nhìn mà bất giác nghẹn thở.

Cô hơi hoảng loạn quay đầu nói: “Em... không đi. Vừa nãy chỉ là đi tìm giáo viên nói chuyện thôi, vở kịch nhàm chán đó ai mà muốn diễn chứ.”

Nghe cô nói không đi nữa, nét mặt Thời Úc Chu dần dần dịu lại. Cậu đưa tay vào túi, lấy ra một vật gì đó đặt trước mặt cô, nhẹ nhàng vỗ vào tay cô ra hiệu nhìn thử.

“Cái gì vậy?”

Diệp Khinh cầm lấy món đồ nhỏ trước mặt, phát hiện đó là một chiếc vòng tay gỗ khắc. Trên mặt vòng là hình một người, nhìn kỹ có vẻ là Thời Úc Chu. Cô giơ chiếc vòng lên so với mặt cậu ở bên cạnh một chút.

“Ôi trời, đúng thật là anh rồi! Giống quá đi mất! Cái này chẳng lẽ là...”

Cô chợt nhớ ra - mấy ngày trước, Thời Úc Chu cứ ôm một khúc gỗ, thần thần bí bí, lại chẳng chịu nói cho cô biết là đang làm gì.

“Vậy còn em đâu? Em có không?” Cô có chút mong chờ, chỉ vào mình hỏi.

Thời Úc Chu hơi ngại ngùng, đưa tay trái ra cho cô xem, trên cổ tay cậu cũng có một chiếc vòng tay.

“Đẹp thật đấy!” Diệp Khinh nắm lấy tay cậu, xoay qua xoay lại nhìn ngắm, thật sự thích đến mức không nỡ buông.

“Em... vốn dĩ đã rất đẹp rồi.”

Thấy cô nắm tay mình, tai Thời Úc Chu bắt đầu lặng lẽ đỏ lên.