Dương Duy Nhất bước đến bên cạnh Diệp Khinh, đưa chiếc túi trong tay cho cô. Phát hiện bầu không khí xung quanh có chút kỳ lạ, cô nàng lập tức thức thời vẫy tay, nói một câu "chuẩn bị đi thi đi", rồi nhanh chóng rời đi.
Lúc Thời Úc Chu nhìn thấy hộp cơm trong túi, ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
"Em mang bữa sáng cho ai vậy?"
"Cho Duy Nhất chứ ai." Diệp Khinh trả lời: "Sáng nay lúc đưa, chẳng phải anh đã nhìn thấy rồi sao?"
Thời Úc Chu không nói gì, nắm tay khẽ siết lại. Vừa rồi, hình như cậu thấy chiếc túi đó nằm trong tay Giang Ấp. Bây giờ lại được Dương Duy Nhất mang đến... Điều đó có nghĩa là gì?
Cũng không thể trách Diệp Khinh không nhận ra, cô thật sự không chú ý. Thực ra, cô đến thứ hạng thi cử của mình còn chẳng nhớ, lại càng không biết người luôn đứng thứ hai toàn khối là Giang Ấp. Vậy thì làm sao cô có thể để tâm đến mấy chuyện nhỏ nhặt thế này?
"Sao vậy? Đừng nghĩ lung tung nữa, mau đi chuẩn bị cho bài thi tiếp theo đi. Nhất định phải làm bài thật tốt, biết chưa?" Diệp Khinh vừa nói vừa kéo cậu quay trở lại phòng thi.
Mấy môn thi sau đó, cô đều chờ Thời Úc Chu nộp bài xong mới rời khỏi phòng. Không hiểu vì sao, mỗi lần cô vừa viết xong bài, Thời Úc Chu cũng liền đứng dậy nộp bài. Tốc độ hai người nộp bài gần như trùng khớp, chỉ chênh lệch chút ít so với những người xung quanh.
Diệp Khinh vốn định bảo cậu nộp bài chậm lại một chút, để thể hiện rằng cô không vội vàng gì, nhưng nói mấy lần Thời Úc Chu đều không nghe, nên cô cũng thôi không nhắc nữa.
Kỳ thi kéo dài suốt hai ngày. Đến ngày thứ ba, khi kết quả được công bố, cả khối như nổ tung.
Lí do chính là - lần này, người đứng đầu toàn khối là Thời Úc Chu!
Cả khối bắt đầu bàn tán ầm ĩ. Có người nói cậu gian lận, cũng có người cho rằng đây là thực lực thật sự của cậu, đủ mọi ý kiến, nói gì cũng có.
Học sinh bàn tán sôi nổi, văn phòng giáo viên cũng náo động không kém. Các giáo viên khi nhìn thấy bài thi điểm gần như tuyệt đối của cậu thì vô cùng kinh ngạc, ai nấy đều nghi ngờ cậu đã gian lận.
Chuyện này cũng không thể trách giáo viên được - ngay cả Diệp Khinh cũng tưởng là cậu gian lận!
Sau khi giáo viên kiểm tra, xác minh đi xác minh lại, cuối cùng xác nhận đây đúng là thành tích thật sự của Thời Úc Chu, hoàn toàn không có dấu hiệu gian lận nào. Điều này lại càng khiến các bạn học xung quanh kinh ngạc tột độ.
Cả lớp vỗ tay rào rào, đều là các bạn học đang vỗ tay vì cậu. Giáo viên chủ nhiệm vốn định gọi cậu lên bục phát biểu vài câu, nhưng nghĩ đến tính cách bình thường của Thời Úc Chu liền từ bỏ ý định đó. Lỡ đâu cậu lên phát biểu mà khiến không khí trầm xuống thì thà thôi còn hơn. Sau đó, giáo viên bắt đầu nói với cả lớp một tràng dài, nào là phải lấy Thời Úc Chu làm gương, phải thế này thế nọ... tóm lại là nói rất nhiều.
Nhưng Diệp Khinh chẳng nghe được gì cả - bởi vì cô đã nhìn chằm chằm vào bài thi của Thời Úc Chu suốt nãy giờ.
"Thời Úc Chu, anh..." Diệp Khinh có chút không muốn mở lời.
Phương pháp giải trong bài thi này, không hề giống với cách cô từng giảng cho cậu, thậm chí còn có vài dạng cô chưa từng gặp qua.
“Anh thật sự biết làm à?” Cô quay đầu trừng mắt nhìn cậu.
Thời Úc Chu gật đầu.
“Vậy còn bài hôm qua thì sao?” Tại sao hôm qua cô giảng mấy lần mà cậu lại nói là không hiểu?
Thời Úc Chu lắc đầu, ý bảo là không biết làm.
Nhìn thấy phản ứng của cậu, Diệp Khinh tức đến mức bóp chặt bài thi trong tay. Bài khó như vậy cậu lại làm được, còn mấy câu đơn giản lại nói không biết, cô là đồ ngốc chắc?
Tại sao lại có cảm giác như mình bị lừa vậy chứ?
Sau đó, cô gục luôn xuống bàn, không thèm nói thêm với cậu câu nào nữa.
Thời Úc Chu nhìn nét mặt của cô, khẽ kéo tay áo Diệp Khinh. Cô không thèm để ý đến cậu. Cậu lại kéo tiếp, nhưng cô vẫn phớt lờ. Cuối cùng, cậu đành bắt chước cô, cũng nằm gục xuống bàn, khẽ thì thầm: “Vì Khinh Khinh quá thông minh, nên muốn để Khinh Khinh dạy.”
Nghe xong, Diệp Khinh bật dậy trừng mắt lườm cậu một cái. Đến nước này rồi còn biết nịnh bợ. Thôi kệ, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, tha cho cậu đi. Dù sao mẹ nuôi mà biết chắc chắn sẽ vui lắm.
Quả nhiên, khi tin tức đến tai người lớn trong nhà, cả nhà lập tức dọn một bàn đầy đồ ăn, mời cả Diệp Khinh và mẹ cô - Lâm Tĩnh Di - tới ăn. Ai cũng nói đó là nhờ công của Diệp Khinh. Hai bên gia đình vui vẻ chúc mừng một phen.
Trên bàn ăn, dì Tiết Thư Uyển và chú Thiếu Vi liên tục khen ngợi Diệp Khinh, nói rằng Lâm Tĩnh Di đúng là nuôi dạy được một cô con gái tốt. Lâm Tĩnh Di vui mừng đến mức miệng không ngừng cười, chỉ khiêm tốn đáp: “Đâu phải công của Diệp Khinh, là Chu Chu nhà chúng ta thông minh mà.”
Nghe vậy, Diệp Khinh âm thầm nhéo Thời Úc Chu một cái dưới bàn. Đúng là chuyện này thì liên quan gì đến cô đâu, rõ ràng cậu mới là "đại thần" ngồi yên không lộ mặt kia. Nói không chừng bây giờ là cậu dạy cô, chứ không phải ngược lại.
Thời Úc Chu thì chẳng hề để ý bị cô nhéo, ngược lại còn đưa tay ra trước mặt như bảo cô nhéo thêm cái nữa. Diệp Khinh tức tối, hất tay cậu sang một bên, rồi bắt đầu đem hết mấy món cô không thích ăn gắp vào chén Thời Úc Chu, bắt cậu phải ăn hết.
Thời Úc Chu chỉ cười, gật đầu ngoan ngoãn ăn sạch sẽ đồ cô gắp cho. Trong suốt bữa ăn, ánh mắt cậu vẫn luôn dõi theo cô, thỉnh thoảng lại gắp thêm vài món mà cô với không tới nhưng vẫn muốn ăn, đặt vào bát cho cô.
Nhìn thấy hai đứa con như vậy, cha mẹ hai bên đều cười đến là mãn nguyện, khiến Diệp Khinh cảm thấy hơi kỳ quặc trong lòng. Sao ai cũng nhìn mình chăm chăm vậy chứ?
“Trên mặt em có gì à?” Diệp Khinh quay sang hỏi Thời Úc Chu.
Cậu nghiêm túc nhìn cô một hồi, rồi đáp: “Rất xinh đẹp.”
Diệp Khinh nghẹn lời, không biết nên nói gì.
Từ hôm đó trở đi, Diệp Khinh thật sự bắt đầu dành thời gian dạy bổ túc cho Thời Úc Chu. Nhưng khi làm bài kiểm tra, cậu vẫn nói không biết cách giải. Diệp Khinh tức đến mức cậu có hỏi gì cũng nhất quyết không chịu giảng.
Ngày tháng cứ thế trôi qua. Diệp Khinh vốn nghĩ ba năm cấp ba sẽ bình lặng trôi qua như thế. Không ngờ đến năm lớp 11, một chuyện xảy ra, hoàn toàn thay đổi cái nhìn của cô về Thời Úc Chu.