Lúc hai người họ đến được phòng điểm danh, trong phòng vẫn chưa đông lắm, chỉ có lác đác vài người.
Ciel nhanh chóng tìm được chỗ ngồi rồi chạy đến chỗ Giang Ấp tán gẫu. Hai người đang trò chuyện thì Ciel bỗng tinh mắt phát hiện có vài người bước vào từ cửa.
Cậu ta dùng cằm ra hiệu về phía cửa, ý bảo Giang Ấp quay lại nhìn. Quay đầu lại, Giang Ấp vừa khéo thấy Diệp Khinh cùng mấy người khác đang đi vào. Khi cô ngồi xuống, cậu ta mới nhận ra - chỗ ngồi của Diệp Khinh ở ngay trước mặt.
Diệp Khinh cũng có hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn khẽ gật đầu chào hai người. Dương Duy Nhất thấy Ciel, vốn định mở miệng nói gì đó nhưng nhớ ra bên cạnh còn có Thời Úc Chu, cô ấy đành nuốt lời vào trong. Với tình hình hiện tại, cô không thể nói ra những chuyện kia được, nếu không thì kỳ thi giữa kỳ này có lẽ sẽ tan tành mất.
Thời Úc Chu cũng nhận ra Giang Ấp ngồi ngay sau lưng Diệp Khinh, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Ai nhìn vào cũng dễ dàng nhận ra vẻ không vui hiện rõ trên mặt cậu.
Đúng lúc đó, tiếng chuông báo hiệu sắp bắt đầu kỳ thi vang lên. Những học sinh đang tụm lại nói chuyện cũng lần lượt quay về chỗ ngồi. Diệp Khinh vỗ nhẹ vào tay Thời Úc Chu, nhắc cậu mau chóng đi tìm chỗ khác, kỳ thi sắp bắt đầu rồi. Thời Úc Chu liếc nhìn Giang Ấp ngồi phía sau cô một cái rồi lặng lẽ rời đi.
Diệp Khinh đang chuẩn bị lấy đồ dùng cho kỳ thi thì vô tình làm rơi một cây bút xuống đất. Khi cô vừa cúi xuống định nhặt thì Giang Ấp phía sau đã kịp nhặt lên và đưa cho cô.
Cô nhẹ giọng cảm ơn, rồi quay đi, không nói thêm gì nữa.
“Bánh bao súp ăn có ngon không?” Đang mải lo chuẩn bị, Diệp Khinh bỗng nghe thấy một câu như từ trên trời rơi xuống, ngẩn người một lúc rồi xoay đầu lại nhìn Giang Ấp, phát hiện cậu ta đang nhìn cô, khóe môi còn mang theo nụ cười nhẹ.
“Cậu đang nói với tôi sao?” Cô hơi nghi hoặc hỏi.
“Ờ... cũng được, ăn khá ngon." Diệp Khinh đáp, không hiểu sao cậu ta lại hỏi vậy. Còn chưa kịp nghe thêm điều gì thì tiếng chuông bắt đầu kỳ thi đã vang lên. Cô lập tức xoay người, im lặng chờ đợi phát đề.
Ngồi phía sau, Giang Ấp nhìn phản ứng bình thản của cô, khóe môi khẽ cong lên, nụ cười trên mặt dần trở nên dịu dàng hơn.
Diệp Khinh vốn là học sinh giỏi, kỳ thi đối với cô chẳng phải chuyện gì khó nhằn. Khi các bạn học khác còn đang cắm cúi viết bài, cô đã hoàn thành xong xuôi và đứng dậy lên nộp bài. Dưới những ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa ghen tị, cô rời khỏi phòng thi mà chẳng hề hay biết phía sau có một người khác cũng nộp bài gần như cùng lúc - chính là Giang Ấp.
Đến khi cô bước ra khỏi phòng điểm danh mới phát hiện Giang Ấp đang theo sát phía sau. Cô gật đầu chào nhẹ.
“Ờm... câu cuối cùng, đáp án là 3 phải không?” Giang Ấp bỗng nhiên mở lời hỏi.
“Hả?” Diệp Khinh ngẩng đầu, câu cuối cùng ư? Cô suy nghĩ một lúc, nhưng lại không nhớ nổi nội dung đề.
“Xin lỗi nhé, mình... không nhớ rõ lắm.” Cô hơi áy náy nói.
Giang Ấp nghe vậy, thoáng ngạc nhiên: “Quả nhiên danh xưng học sinh đứng đầu khối không phải nói suông.”
“Không có, không có đâu... Cậu cũng giỏi lắm mà.” Dù cô không rõ thành tích của cậu ta ra sao, nhưng có thể hoàn thành bài cùng lúc với cô thì hẳn là cũng không tệ.
Thời Úc Chu vừa bước ra khỏi phòng thi thì lập tức thấy được khung cảnh hai người đang trò chuyện. Cậu đi thẳng tới, đứng chắn trước tầm mắt của Giang Ấp. Nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Thời Úc Chu, Diệp Khinh hơi bối rối, quay sang Giang Ấp ra hiệu xin lỗi rồi kéo Thời Úc Chu rời đi.
Giang Ấp nhìn theo hướng hai người rời đi, đôi mày hơi nhíu lại. Theo những gì cậu ta biết thì Diệp Khinh và Thời Úc Chu không phải là người yêu mà chỉ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhau từ nhỏ. Thời Úc Chu thích Diệp Khinh, điều đó cậu ta có thể nhận ra, nhưng còn việc Diệp Khinh có thích Thời Úc Chu hay không thì vẫn chưa thể đoán được.
Dù vậy, điều đó cũng chẳng thể ngăn cản cậu ta theo đuổi tình yêu của mình, phải không? Dù họ có là thanh mai trúc mã thì đã sao? Cậu ta vẫn có cơ hội như bất kỳ ai để cạnh tranh công bằng.
Từ đằng xa, Dương Duy Nhất và Ciel đang cãi vã om sòm cũng vừa đi tới. Giang Ấp đưa túi đồ trong tay cho cô ấy.
“Sao bữa sáng này lại ở chỗ cậu?” Dương Duy Nhất không rõ bên trong là gì bèn mở túi ra nhìn thử - không phải là phần bữa sáng sáng nay Ciel cướp đi đấy à? Tại sao bây giờ lại ở chỗ Giang Ấp?
“Ấy ấy, chỉ là một phần bữa sáng thôi mà, đổi lại tôi mời cậu một bữa ở Hàn Giang Thực Phủ được chưa?” Ciel vội lên tiếng giải vây.
Chuyện Dương Duy Nhất biết Giang Ấp thích Diệp Khinh, Ciel còn chưa có nói với Ấp ca đâu. Lúc này mà không nhanh chóng ngăn cô nàng lại, nhỡ đâu lỡ miệng nói ra thì chẳng phải hỏng bét rồi sao?
Mặc dù cô đã nhiều lần bảo Ciel khuyên Giang Ấp từ bỏ tình cảm này đi, đương nhiên lí do xuất phát từ người anh họ kia của cô. Nhưng khi nghe nói Thời Úc Chu cũng thích Diệp Khinh, Ciel cũng chỉ hơi bất ngờ một chút rồi cuối cùng vẫn khăng khăng cho rằng tình cảm là chuyện của hai người - mà đã là hai người, thì ai cũng có quyền theo đuổi.
Hai người từng vì chuyện này mà cãi nhau không vui, nhưng dẫu vậy vẫn rất ăn ý trong việc giữ bí mật cho nhau.
Dương Duy Nhất nhìn Giang Ấp một cái, không nói thêm gì nữa, quay sang Ciel hừ nhẹ: “Coi như cậu còn chút lương tâm đấy.”
Rồi cô xách túi quay đi, hướng về phía Diệp Khinh.
“Cái ánh mắt gì thế không biết?” Ciel bất lực lầm bầm.
Giang Ấp chỉ cười khẽ, không đáp. Cậu ta kéo Ciel cùng đi, chuẩn bị cho môn thi tiếp theo.