Chương 23: Bữa sáng Diệp Khinh mang đó

Khi sắp đến cửa lớp, quả nhiên thấy bóng dáng Dương Duy Nhất đang chạy như bay tới. Mỗi lần thi cử là cô nàng này luôn chờ đến phút chót mới chịu ôn bài.

Diệp Khinh cười, giơ tay cản cô ấy lại.

“A a a... Khinh Khinh à! Sắp thi rồi, sắp thi rồi, tớ phải chạy nhanh vào xem lại tài liệu!” Dương Duy Nhất vừa định chạy thì đã bị cô kéo lại.

“Nè, bữa sáng tình yêu nha! Làm bài tốt nhé!”

Nói xong còn giơ tay làm động tác cổ vũ.

“Oa, cảm ơn Khinh Khinh nha! Cố lên cố lên!” Nhận lấy hộp cơm, Dương Duy Nhất định lao vào phòng học. Nhưng mới chạy được mấy bước lại bị kéo lại, cô nàng tức muốn chết, học hành sao mà trắc trở vậy nè! Ai đây? Vừa quay đầu lại nhìn thì phát hiện là Ciel.

“Buông tay ra cho tôi! Có chuyện gì thì thi xong rồi nói, tạm biệt!” Gạt tay cậu ta ra, Dương Duy Nhất lại định chạy.

“Ê từ từ đã, cậu cầm cái gì mà thơm vậy?” Ciel chăm chú nhìn chằm chằm hộp bữa sáng trong tay cô.

“Nói nhảm gì thế, đương nhiên là bữa sáng rồi! Khinh Khinh đưa cho tôi bữa sáng tình yêu đấy, mấy phàm nhân như cậu đừng hòng được ăn.” Dương Duy Nhất có chút kiêu ngạo nói, nhưng ngay sau đó lại hơi hối hận.

“Chẳng qua là tôi đã ăn sáng rồi...”

“Ô, vậy thì vừa hay, cảm ơn nhé!” Nghe cô nói đã ăn rồi, Ciel lập tức giật lấy hộp bữa sáng mà không chút do dự. Dương Duy Nhất tức đến giậm chân bình bịch, nhưng nghĩ đến vẫn còn phải ôn tập nên đành vội vã chạy vào phòng học - thi xong rồi sẽ tính sổ với cậu ta sau!

Cướp được hộp bữa sáng, Ciel hớn hở chạy về lớp, đến bàn học của Giang Ấp như thể dâng báu vật: “Nhìn xem, đây là cái gì nào?”

“Bữa sáng ở đâu ra thế?” Nhìn chẳng giống bữa sáng trong căn-tin trường, Giang Ấp lập tức nghi ngờ.

Ciel ra vẻ thần bí nói: “Diệp Khinh đưa đó.” Nói xong lại như chợt nhớ ra điều gì, bồi thêm một câu: “Bữa - sáng - tình - yêu đó nha!”

Nghe thấy hai chữ “Diệp Khinh”, Giang Ấp hơi sững người: “Cậu lấy từ đâu?”

Nghe Ciel kể lại đầu đuôi sự việc, Giang Ấp liền đẩy hộp cơm trở lại trước mặt cậu ta: “Trả lại cho người ta đi.”

Ciel lại đẩy trả về: “Yên tâm đi, cậu ta ăn rồi.”

“Thật không đấy?” Giang Ấp nhíu mày, nhưng rõ ràng tâm tình đã thả lỏng.

“Tôi lừa cậu làm gì? Cậu chẳng phải lúc nào cũng bỏ bữa sao? Cái này chắc nuốt nổi rồi nhỉ? Nếu không thì tôi mang đi ăn đấy nha.” Vừa dứt lời, hộp cơm trên bàn đã bị Giang Ấp cầm lấy, không chịu buông tay nữa.

Khóe miệng khẽ cong lên, Giang Ấp mỉm cười, vỗ nhẹ vai Ciel: “Cảm ơn nhé, người anh em.” Rồi mở hộp cơm ra.

Ăn xong cơm, Giang Ấp cầm hộp cơm đi rửa sạch mấy lượt, mãi đến khi xác nhận không có vấn đề gì mới đưa cho Ciel, bảo cậu ta mang trả lại.

“Chờ một chút rồi hẵng đi, cô nàng kia đang ôn bài nước đến chân mới nhảy, giờ mà tôi qua quấy rầy, thể nào cũng bị cô ấy xé xác.” Nhắc tới Dương Duy Nhất, trong vẻ mặt Ciel thoáng hiện lên một tia dịu dàng khó nhận ra.

“Dương Duy Nhất là một cô gái rất tốt, cậu nên trân trọng, đừng để vuột mất rồi sau này lại hối hận.”

Nghe bạn thân nói vậy, Ciel vội vàng xua tay giải thích: “Tôi... tôi đâu có gì đâu, cô ấy dữ như vậy, chẳng giống con gái chút nào cả.”

Biết rõ tính cách cậu ta, Giang Ấp cũng không nói thêm gì nữa, bắt đầu thu dọn đồ đạc. Kỳ thi giữa kỳ lần này không giống trước, phải đến phòng điểm danh rồi mới vào phòng thi, quản lý vô cùng nghiêm ngặt.

“Vẫn chưa biết phòng thi ở đâu hả? Dù gì cũng rảnh, tụi mình đi sớm một chút cho chắc, kẻo lát nữa đông người lại lộn xộn.” Ciel nhanh chóng thu xếp đồ đạc, rồi cùng Giang Ấp đi về phía phòng điểm danh.