Tiết cuối cùng là tiết tự học, trong lớp ồn ào vô cùng, lúc nghe thấy bọn họ nói chuyện, Diệp Khinh mới phát hiện ra hình như ngày mai là kỳ thi giữa kỳ.
“Anh muốn ôn tập một chút không?” Cô quay sang hỏi Thời Úc Chu bên cạnh.
Trong mắt Thời Úc Chu hiện rõ ý cười, nhìn cô gật gật đầu, giống như mỗi lần ôn tập giảng bài thi, cậu đều rất vui vẻ.
“Vậy lát nữa trực tiếp đến nhà em nhé, nhớ nói với mẹ nuôi một tiếng.” Diệp Khinh nói.
Diệp Thành Văn đã đi Ý từ mấy ngày trước, trong nhà chỉ còn Lâm Tĩnh Di, ngoài dì giúp việc nấu ăn và vài người quét dọn vệ sinh thì không còn ai khác. Mẹ Lâm thấy Thời Úc Chu theo sau Diệp Khinh về nhà, so với trước kia còn nhiệt tình hơn vài phần: “Chu Chu tới à, ăn cơm cùng nhau nhé, hôm nay đầu bếp nấu món đặc biệt ngon đấy.”
“...” Cô cũng đã về rồi mà, chưa từng thấy mẹ nhiệt tình với cô như vậy đâu.
Ăn xong cơm tối, giống như trước kia, hai người cùng nhau vào phòng cô học bài. Diệp Khinh thay đổi phong cách dạy học gào thét như trước đây, chỉ lấy tài liệu ôn tập ra, khoanh vài chỗ trọng điểm, để cậu tự xem. Còn cô thì ngồi một bên xem đề toán Olympic.
Thấy cô không còn chỉ chỉ trỏ trỏ giống như trước kia, Thời Úc Chu có hơi mất tập trung nhưng vẫn mím môi không nói gì, chờ Diệp Khinh tới giảng bài cho mình. Chỉ là chờ rất lâu vẫn không thấy cô tới, cậu bắt đầu sốt ruột quay đầu nhìn cô.
Nghe thấy tiếng động, Diệp Khinh tưởng cậu không làm được chỗ nào đó liền ghé qua xem thử, thấy là đề cô vừa mới làm, lại nhìn số trang sách, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Thời Úc Chu.
Tóm lại là suốt một ngày, cậu còn chưa viết được chữ nào? Gấp cái gì chứ?
“Sao anh không viết gì hết vậy? Em tính ra rồi, khả năng đề ngày mai ra mấy câu này, anh xem trước đi, đừng có hỏi em.”
“Không hiểu.” Thời Úc Chu nhìn cô nói.
“...” Không hiểu thì nói sớm đi chứ.
“Những câu này đều là dạng cơ bản, trước hết anh phải nắm rõ mấy công thức này, lát nữa em sẽ cho anh làm vài câu, làm thử rồi thì ngày mai sẽ không có vấn đề gì đâu. Còn cái này nữa... cái này thì hơi khó một chút, nhưng cũng chỉ là thay vỏ không thay ruột, anh chỉ cần nhớ cách giải là được, cố gắng hiểu được bản chất...” Chờ nói gần xong hết mọi thứ, Diệp Khinh cuối cùng cũng duỗi người ra, cầm ly nước trên bàn làm dịu cổ họng.
“Anh nên về nhà rồi.” Uống nước xong, Diệp Khinh ngẩng đầu nhìn thời gian, phát hiện đã rất khuya.
“...”
“Làm sao đấy? Còn không chịu về, nhà anh chắc sắp khóa cửa rồi đấy.”
Cái cớ lần trước bây giờ lại bị cô đem ra nói, Thời Úc Chu liếʍ môi, nghĩ ra một cái cớ mới: “Anh vẫn chưa nghe rõ.”
“Chỗ nào?”
“Tất cả...”
“...”
...
Dù có nói lại một lần nữa, Thời Úc Chu vẫn không thể nhắc lại chính xác. Diệp Khinh đột nhiên cảm thấy bản thân có hơi mệt, không muốn nói thêm nữa, liền đứng dậy nằm thẳng lên giường.
“Anh về nhà trước đi, mai nói tiếp.”
Thấy trên mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi, Thời Úc Chu nuốt những lời định nói vào trong, chậm rãi thu dọn đồ đạc, liếc nhìn cô một cái rồi xoay người xuống lầu về nhà.
Sáng hôm sau, trong lúc ăn sáng, Diệp Khinh thấy mẹ Lâm cứ nhìn chằm chằm về phía cầu thang, có chút tò mò hỏi: “Mẹ, mẹ nhìn gì thế?”
“Hả? Chu Chu không ở lại à?” Lâm Tĩnh Di lại liếc nhìn lên cầu thang một lần.
“Anh ấy ở đây làm gì? Tối qua làm bài xong là về rồi mà.” Diệp Khinh nghi hoặc nói.
“Vậy con mang bữa sáng cho thằng bé đi.” Mẹ Lâm không giải thích gì thêm, đứng dậy đi vào bếp, bảo dì giúp việc đóng gói thêm một phần.
“...” Sao chưa từng thấy mẹ cô tốt với cô như thế này vậy chứ!
Vừa bước ra sân, cô đã thấy Thời Úc Chu đứng đợi ở đó. Cô giơ phần bữa sáng lên: “Anh ăn sáng chưa?”
Thời Úc Chu gật đầu, ra hiệu là mình đã ăn rồi.
“Vậy để em mang cho Duy Nhất ăn.” Diệp Khinh lắc đầu, phần này cũng không tiện đem về, đành mang theo vậy.