Chương 21: Anh không thích hắn

Dương Duy Nhất có chút sốt ruột, chuyện này tuyệt đối không thể để cho Thời Úc Chu biết được.

Giang Ấp đột nhiên mỉm cười nhìn Diệp Khinh: “Xin lỗi nhé, thay mặt bạn của tôi, tôi muốn nói lời xin lỗi với cậu.”

“A, không sao cả.” Cô bước lên kéo nhẹ tay áo Thời Úc Chu: “Chúng ta đi thôi.”

Nghe thấy giọng Diệp Khinh, ánh mắt u tối của Thời Úc Chu lập tức dịu lại, không thèm để ý đến ai khác nữa, vòng tay ôm lấy bả vai Diệp Khinh rồi rời đi, du͙© vọиɠ chiếm hữu vô cùng rõ ràng.

Nhìn theo hướng Diệp Khinh rời đi, nụ cười nơi khóe miệng của Giang Ấp vẫn chưa tắt.

“Ấp ca, sao cậu không trực tiếp nói với cậu ấy luôn đi?” Ciel đứng một bên gần như muốn nhảy dựng lên vì sốt ruột. Giang Ấp chỉ liếc nhìn cậu ta một cái, để lại một câu: “Cậu thì biết gì” rồi xoay người rời đi.

Dương Duy Nhất cũng bĩu môi, để lại một câu “Cậu thì biết gì” rồi cũng định bỏ đi, nhưng lại bị Ciel kéo lại: “Ấp ca còn chưa nói, cậu đi chen vào làm gì?”

“Chuyện của người ta, cậu để tâm như thế làm gì? Cậu biết cái này gọi là gì không?”

“Gọi là gì?”

“Hoàng thượng chưa vội mà thái giám đã lo! Ha ha ha ha ha!”

Dương Duy Nhất canh chuẩn thời cơ, vừa nói xong đã co chân chạy biến.

“Dương Duy Nhất! Cậu...”

Ciel vốn định đuổi theo nhưng lại quay đầu nhìn hướng Giang Ấp rời đi, bèn mím môi, thầm nghĩ: Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn.

Biết Thời Úc Chu không thích chỗ đông người, Diệp Khinh bèn chọn một bãi cỏ vắng vẻ, nằm xuống. Cô phát hiện nơi này thật sự rất dễ chịu liền kéo Thời Úc Chu nằm xuống cùng mình, lười biếng tắm nắng. Ngay cả gió hôm nay cũng thấy thật ấm áp.

“Khinh Khinh...” Thời Úc Chu nghiêng đầu, ánh mắt rơi lên khuôn mặt cô, biểu cảm trên mặt rõ ràng mang theo chút không vui.

“Sao thế?” Diệp Khinh mở mắt nhìn về phía cậu, ánh nắng chiếu thẳng vào khiến cô hơi chói, liền giơ tay lên che mắt.

Bỗng tay cô bị Thời Úc Chu nắm lấy.

“Anh không thích hắn.”

Diệp Khinh còn đang đoán “hắn” là ai, liền nghe cậu lại thấp giọng nói thêm một câu: “Giang Ấp.”

Giang Ấp? Diệp Khinh hơi kinh ngạc. Cô biết Thời Úc Chu vốn không thích giao tiếp với người khác, điều đó chẳng có gì lạ, nhưng mà chỉ đích danh một người rồi nói “không thích” thì đây là lần đầu tiên cô nghe thấy. Mấu chốt là - họ dường như chẳng hề quen biết, cô chưa từng thấy hai người nói chuyện với nhau câu nào. Cái “không thích” này rốt cuộc từ đâu mà ra?

“Tại sao lại vậy?”

“Bởi vì ánh mắt hắn nhìn em.”

Lời này khiến Diệp Khinh ngẩn người. Cô thật sự không nhớ ánh mắt Giang Ấp nhìn mình có chỗ nào khác thường cả?

“Có khi nào anh nhìn nhầm rồi không? Em đâu thấy ánh mắt cậu ta có gì khác thường đâu? Cậu ta chỉ là...”

“Không có nhìn nhầm.” Thời Úc Chu rất kiên quyết.

“Vậy thì... em sẽ tránh xa cậu ta một chút.” Diệp Khinh hơi bất đắc dĩ nói.

Những năm qua, không phải là không có ai theo đuổi cô. Lúc còn học tiểu học, từng có bạn nam nhờ Thời Úc Chu chuyển thư tình cho cô - kết quả là cậu trực tiếp xé nát lá thư ngay trước mặt người ta, còn lạnh lùng nói nếu còn dám gửi cho Diệp Khinh lần nữa thì sẽ xé luôn cả người, dọa cho cậu bạn kia hôm sau phải xin chuyển trường. Từ đó về sau, suốt sáu năm tiểu học, cô sống yên ổn chẳng ai dám đến gần.

Lên cấp 2, có một cậu bạn dũng cảm hơn, lại lựa đúng lúc Thời Úc Chu đang ở đó để tỏ tình với cô. Kết quả, cậu ta bị Thời Úc Chu túm cổ áo, ấn thẳng vào tường. Đến mức chính Diệp Khinh lúc đó cũng bị dọa sợ, sợ lỡ tay cậu bóp chết người ta thì nguy. Sau lần ấy, suốt ba năm cấp 2, không còn ai dám bén mảng đến gần cô. Hiện tại lên cấp ba, vì là trường liên cấp nên phần lớn học sinh đều đã quen biết nhau từ trước. Hơn nữa, Thời gia và Diệp gia lại là hai gia tộc lớn nhất thành phố, tự nhiên không ai muốn rước họa vào thân.

Vì vậy, suốt mười năm qua, số lần Diệp Khinh được tỏ tình dùng một bàn tay cũng đếm hết. Khuôn mặt này của cô gần như bị phí hoài. Không phải là cô muốn yêu đương gì cho cam, chỉ là, cô cũng muốn như người khác, có quyền được làm những điều mình thích, được tự do lựa chọn.

Diệp Khinh thầm thở dài trong lòng. Vì sao cô lại chẳng có quyền lựa chọn điều gì cả? Cô quay đầu nhìn về phía xa, nơi các bạn học đang cười đùa vui vẻ. Tốt thật... Giá như cô cũng có thể vui vẻ như vậy thì hay biết mấy.