Cho đến khi hai người đã đi khỏi lớp học cách một đoạn xa.
“Nói đi, có chuyện gì? Chẳng lẽ cậu thích Khinh Khinh thật sao?” Dương Duy Nhất trừng mắt chất vấn.
Nghe cô nói vậy, Ciel trợn trắng mắt, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Nói bậy gì thế, sao tôi có thể làm chuyện đó chứ.”
“Tôi thật sự không có, không phải tôi đâu, tôi chẳng qua là vì...” Nói đến đây suýt nữa lỡ miệng, Ciel vội đưa tay che miệng mình lại.
“Vì ai?” Nghe giọng điệu cậu ta như có điều gì giấu giếm, Dương Duy Nhất đột nhiên tiến sát lại gần.
Bất ngờ bị cô tiến đến gần khiến Ciel hơi đỏ mặt: “Cậu... trước tiên cách tôi xa một chút.”
“Nói hay không? Không nói thì tôi sẽ đi nói với Khinh Khinh đấy.” Dương Duy Nhất làm bộ như sắp quay người rời đi.
“Được được, tôi nói...” Ciel lập tức đầu hàng, hạ giọng kể chân tướng sự việc.
“Giang Ấp!” Còn chưa nói xong, miệng đã bị Ciel che lại, nhưng cậu ta nhanh chóng buông tay xuống.
“Cậu có thể nói chuyện nhỏ tiếng một chút được không, muốn cả thế giới biết chắc? Tôi nói với cậu rồi đấy, chuyện này người khác không được biết.”
“Sao lại phải giấu kỹ vậy? Quang minh chính đại một chút không tốt à?” Dương Duy Nhất ngạc nhiên hỏi.
“Cậu nghĩ ai cũng giống cậu sao, trực tiếp liền đi...” Nói đến đây, cậu ta đột nhiên ngừng lại.
“Đi làm gì?”
“Không có gì, tớ đi đây. Nhớ đừng kể với ai đấy.” Ciel nói xong liền chạy về lớp mình.
Chỉ còn lại Dương Duy Nhất đứng một mình, trong lòng hỗn độn. Tên này sao lại cứ nói nửa chừng thế chứ! Nguyền rủa cậu ta sau này sinh con không - thôi thôi thôi, cô là thục nữ, đúng vậy, thục nữ!
Sau đó, cô chợt nghĩ tới: Giang Ấp thích ai không thích, lại đi thích Khinh Khinh? Xinh đẹp thì đúng là xinh đẹp thật, thành tích cũng giỏi, tính cách cũng chẳng có khuyết điểm gì, ừm, tổng thể mà nói đúng là rất tốt... Nhưng! Tại sao lại là Khinh Khinh chứ? Anh họ cô mà biết thì làm sao? Trời ơi, cô không dám tưởng tượng, chắc chắn là rất đáng sợ. Dương Duy Nhất lắc lắc đầu, quay người đi về lớp. Vừa đi vừa thầm nhủ chuyện này tuyệt đối không thể để cho anh họ biết.
Mấy ngày gần đây, Diệp Khinh phát hiện một chuyện - Dương Duy Nhất chẳng hiểu sao cứ dính lấy Ciel, đến nỗi hiếm khi tìm cô nói chuyện. Mãi cho đến một hôm học thể dục, mấy lớp học chung tiết, đến giờ nghỉ giải lao thì Dương Duy Nhất mới nhắc đến chuyện này.
Lúc ấy Diệp Khinh mới biết - thì ra Dương Duy Nhất từng tỏ tình với Ciel, không ngờ lại bị từ chối! Nghe cô ấy kể lại, Diệp Khinh không nhịn được bật cười, khiến Dương Duy Nhất tức đến độ vừa giận vừa hối hận, luôn miệng nói sớm biết vậy đã không kể với cô. Biết thế nào cũng bị cười nhạo.
“Thế sau đó thì sao?” Diệp Khinh cười hỏi.
“Sau đó cái gì nữa? Đến thế thôi.” Dương Duy Nhất nhún vai như thể chẳng thèm quan tâm.
“Chẳng phải cậu thích cậu ta sao?” Diệp Khinh kinh ngạc hỏi lại.
Nghe vậy, Dương Duy Nhất tức tối nói: “Cậu ta đã từ chối tớ rồi, chẳng lẽ tớ còn phải mặt dày mà bám theo à? Tớ không làm được chuyện như thế đâu.”
"Toàn thế giới này chẳng lẽ chỉ có một mình cậu ta là con trai chắc, tớ lại sợ không tìm được bạn trai sao? Nói thật, tên đó miệng thì độc như vậy, nếu tớ thích cậu ta thì đúng là mắt mù rồi."
Tính cách dám yêu dám hận của Dương Duy Nhất khiến Diệp Khinh cảm thấy khó tin. Nếu đổi lại là mình, chắc chắn cô không thể thẳng thắn như vậy. Cô quay đầu nhìn Thời Úc Chu, phát hiện cậu vẫn không có biểu cảm gì, giống như chẳng bận tâm đến cuộc trò chuyện của các cô.
"Đúng là mù thật mà, sao đi đâu cũng đυ.ng phải cậu ta vậy chứ?" Dương Duy Nhất tức giận trừng mắt nhìn về phía trước.
Theo ánh mắt cô nhìn qua, liền thấy có hai người đang đi tới - Ciel và Giang Ấp.
"Các cậu đang nói gì mà vui thế?" Ciel tò mò hỏi. Vừa nãy cậu ta còn thấy hai người cười rất vui vẻ, sao thấy cậu ta lại không cười nữa.
"Cậu tới làm gì?" Dương Duy Nhất lập tức trừng mắt.
"Chỗ này là sân thể dục của trường, chẳng lẽ tôi không được đến?" Dương Duy Nhất nói một câu, cậu ta cũng chẳng chịu lép vế mà đáp lại ngay.
"Được được, vậy các ngài cứ chơi ở đây đi, Khinh Khinh, chúng ta đi!" Dứt lời cô ấy liền định đứng dậy rời đi.
Thấy động tác đó, Ciel vội vàng nói: "Ê, đã gặp nhau rồi thì cùng chơi một lát cũng được mà, sao cậu lại cứ hung dữ như vậy chứ?"
Diệp Khinh nhìn hai người họ cãi qua cãi lại, trong lòng thấy có chút thú vị - hai người này thật ra rất hợp nhau đấy chứ. Cô quay sang nhìn Thời Úc Chu bên cạnh, cậu vẫn không có biểu cảm gì, chẳng ai đoán được cậu đang nghĩ gì.
Cô vỗ vỗ trên người, kéo Thời Úc Chu đứng dậy: "Chúng ta đi trước thôi, các cậu cứ tiếp tục đi."
"Ê, cùng chơi một lát đã mà!" Ciel nói rồi vươn tay định giữ lại, nhưng chưa kịp chạm vào áo Diệp Khinh thì đã bị Thời Úc Chu kéo cô ra phía sau, ánh mắt lạnh lùng nhìn Ciel đầy cảnh cáo.
"Cậu..." Ciel vừa định nói gì đó thì đã bị Giang Ấp đứng bên cạnh ngăn lại.
Ciel nhìn Giang Ấp chặn mình, đành lui về sau.
Dương Duy Nhất vốn phản ứng chậm, lúc này mới nhớ lại lời nói hôm trước của Ciel.
Chuyện này... có vẻ hơi toang rồi nha. Thời Úc Chu và Giang Ấp đứng đối mặt, không khí có chút căng thẳng như thể sắp đánh nhau, cảm giác đối đầu rõ ràng. Vì sao lại như vậy, Dương Duy Nhất hoàn toàn hiểu rõ! Trời ơi, chuyện này phải làm sao bây giờ?