Môi lưỡi quấn quýt không dứt, Diệp Khinh cảm thấy đầu lưỡi mình đã tê rần đến mức mất cảm giác. Thế nhưng Thời Úc Chu vẫn không có ý định buông tha cô. Cô cố gắng nghiêng đầu tránh né, nhưng hắn lại như kẻ săn mồi quyết không chịu nhả - từng chút, từng chút áp sát.
Mãi cho đến khi cô gần như không thể thở nổi, Thời Úc Chu mới chịu buông ra.
Hắn liếʍ nhẹ khóe môi, như thể vẫn chưa thỏa mãn. Đôi mắt nhìn cô càng lúc càng nóng rực, chưa kịp để Diệp Khinh lên tiếng, môi cô lại một lần nữa bị hắn chiếm lấy.
Ngón tay lạnh buốt của hắn luồn ra sau lưng cô, siết lấy vòng eo mảnh khảnh, từng bước từng bước ép cô lùi về phía phòng ngủ.
Diệp Khinh bị hôn đến choáng váng, đầu óc mơ hồ như phủ sương. Đến lúc cô kịp phản ứng lại thì đã bị đẩy nằm xuống chính chiếc giường trong phòng mình.
Người đàn ông đang đè trên cơ thể cô... là Thời Úc Chu.
Ánh mắt hắn tràn đầy du͙© vọиɠ, mãnh liệt đến mức khiến người ta run rẩy.
Diệp Khinh hoảng hốt muốn đẩy hắn ra, nhưng rượu uống lúc nãy trong buổi tụ tập khiến đầu cô đau như búa bổ, cả người mềm nhũn, không còn chút sức lực nào.
"Thời Úc Chu! Anh say rồi!"
Cô dùng tay giữ lấy bàn tay đang không an phận kia của hắn - những ngón tay lạnh lẽo quá mức khiến cô khẽ nhíu mày.
"Anh có biết mình đang làm gì không hả?"
Cô bắt đầu sợ hãi. Sợ hắn sẽ làm ra điều gì đó không thể quay đầu.
Nghe thấy giọng nói của cô, Thời Úc Chu như bị bóp nghẹn, miễn cưỡng dừng lại hành động. Hắn nhíu mày, cố gắng nén lại cảm xúc, cẩn thận nhìn gương mặt cô - so với trước kia lại càng xinh đẹp hơn.
Từ lần đầu tiên hắn gặp cô, hắn đã biết cô đẹp đến mức khiến người ta không nỡ rời mắt. Chính vì vậy, hắn luôn muốn giữ cô cho riêng mình, sợ bị kẻ khác phát hiện ra vẻ đẹp ấy rồi tranh giành. Hắn chỉ muốn nhốt cô lại, không muốn cô tiếp xúc với bất kỳ ai.
Nhưng kết quả thì sao?
Năm năm không gặp, khuôn mặt cô đã không còn nét trẻ con ngày xưa. Khuôn mặt trái xoan tinh tế, vầng trán mịn màng ửng hồng, đôi mắt to trong veo màu hổ phách như biết nói, tràn ngập nét ngây thơ lại mang theo chút quyến rũ vô thức khiến người khác muốn phạm tội…
Đôi môi hồng nhạt khẽ hé mở, ánh nhìn mơ màng, cử chỉ vụng về... Tất cả như đang thiêu đốt toàn bộ lý trí của hắn.
Tình cảm bị kìm nén suốt bao năm bỗng chốc bùng nổ. Thời Úc Chu không kiềm được nữa, mạnh tay kéo phắt áo cô xuống. Chỉ nghe “soạt” một tiếng, chiếc áo bị xé toạc, rơi xuống đất.
Diệp Khinh thét lên một tiếng, giãy giụa chống cự.
“Thời Úc Chu! Anh dám! Tôi sẽ hận anh... sẽ hận anh cả đời!” Cô khàn giọng hét lên. Nhưng lúc này Thời Úc Chu đã không còn nghe thấy gì nữa.
Hắn chỉ còn biết lao vào cô như kẻ mất kiểm soát, tiếp tục cởi bỏ lớp quần áo còn lại trên người cô. Hai mắt hắn đỏ rực như máu, du͙© vọиɠ như dã thú bị thả ra khỏi chuồng giam.
“Khinh Khinh... Khinh Khinh...” Thời Úc Chu đỏ mắt, khẽ khàng lẩm bẩm. Như thể đang quay về thuở nhỏ, cũng là giọng điệu dịu dàng ấy, hắn từng nói với cô, dỗ dành cô.
Diệp Khinh sợ đến phát khóc, cố rút tay lại nhưng không được. Hắn giữ rất chặt, căn bản không cho cô chút cơ hội phản kháng.
“Đừng... Đừng mà... Tôi không muốn... Tôi xin anh... Xin anh buông tôi ra...”
Cô bật khóc van xin. Trong trí nhớ, hình như đây là lần đầu tiên cô cầu xin hắn... nhưng lại là trong tình huống như thế này.
Nghe thấy cô nói không muốn, Thời Úc Chu lại bật cười - tiếng cười trầm thấp, khàn khàn, mang theo vẻ điên cuồng: “Em không biết hôm nay là ngày gì sao? Là sinh nhật của chúng ta đấy! Em quên rồi à? Chúng ta sinh ra cùng một ngày... Rõ ràng trời cao đã định trước chúng ta là một đôi rồi. Không cần anh, em còn muốn ai nữa? Em nghe cho rõ đây, em chỉ có thể là của anh! Anh đã để em tự do suốt 5 năm, nhưng từ nay về sau, em đừng hòng rời khỏi anh nửa bước!”
Năm năm, mỗi một giây trong năm năm đó hắn đều nghĩ đến cô. Bây giờ khó khăn lắm mới tìm được cô, sao hắn có thể buông tay?
Diệp Khinh... Từ lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã biết - đời này, họ sinh ra chính là để ở bên nhau.
Thời Úc Chu nhắm mắt lại, không dám nhìn những giọt nước mắt đang lặng lẽ trượt xuống từ khóe mắt cô.
“Thời Úc Chu...” Giọng cô run run, nước mắt rơi từng hàng.
Ngay trước khi Diệp Khinh nhắm mắt lại, cô mơ hồ nghe thấy một tiếng thì thầm rất khẽ: “Chúc mừng sinh nhật... Khinh Khinh...”