“Ấp ca, cứ thế mà để bọn họ đi sao?”
Giang Ấp liếc nhìn Ciel đứng bên cạnh: “Tài không bằng người ta, còn có thể làm gì bây giờ.”
Ciel còn định nói gì đó, nhưng bị Giang Ấp đẩy vai một cái.
“Về nhà trước đi, trong lòng tôi tự biết rõ.”
Nghe đến đây, Ciel cuối cùng cũng không nói thêm nữa. Dù có nói gì, cậu ta cũng sẽ không nghe, nên dứt khoát chẳng quản nữa.
Vốn dĩ là cùng Diệp Khinh rời đi nhưng Dương Duy Nhất rất biết thời thế, viện cớ “trong nhà có việc, đi trước”, sau đó quay lại sân bóng rổ, đi tới đi lui. Đợi đến khi thấy hai người họ bước ra cô liền lập tức chỉnh trang lại tóc tai một chút.
“À... bạn học này...” Lúc này, Dương Duy Nhất đã chẳng còn vẻ tùy tiện trước mặt Diệp Khinh như trước nữa, trông cô bây giờ hệt như một thục nữ.
Giang Ấp nhìn Dương Duy Nhất đang e thẹn trước mặt, khóe môi khẽ cong, vỗ vai Ciel: “Tôi có việc, đi trước đây.”
“Này, Ấp ca, cậu... đừng đi mà...” Tiếng gọi theo bước Giang Ấp dần nhỏ lại. Sau đó, Ciel quay sang nhìn Dương Duy Nhất trước mặt.
“Cậu có chuyện gì sao?”
Dương Duy Nhất vén nhẹ tóc mái bên tai, giọng nói ngọt ngào: “Khụ, cho hỏi... cậu có bạn gái chưa?”
“Hai chúng ta không hợp.” Ciel chẳng cần nghĩ ngợi, lập tức buông một câu.
Nghe câu trả lời ấy, vẻ mặt e thẹn của Dương Duy Nhất lập tức tan biến không còn dấu vết. Bị từ chối nhanh như vậy, cô còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý đã xong chuyện rồi sao?
“Cậu không thể uyển chuyển một chút được à? Dù sao cũng là lần đầu tiên tôi tỏ tình, cho tôi chút thể diện cũng không được sao?” Dương Duy Nhất ngẩng đầu, chẳng còn chút thẹn thùng nào như ban nãy, lúc này cô nàng thật sự là thẳng thắn đến không thể thẳng hơn.
“Không được, cậu phải cho tôi một lý do.” Dương Duy Nhất vẫn chưa từ bỏ ý định, cất tiếng.
“Bởi vì tài hoa của cậu không xứng với nhan sắc của tôi.”
“...” Cô... tài hoa? Cậu ta... nhan sắc? Đây là lý do quái quỷ gì thế?
Tại sao cô lại đi thích một tên con trai tự luyến đến vậy, thậm chí còn chủ động tỏ tình nữa chứ! Đúng là gương mặt đẹp hại người, nhìn qua trông cũng ổn, ai ngờ mở miệng ra lại thành như vậy. Vốn dĩ cô còn ôm một chút hy vọng, giờ thì hay rồi, tiêu tan sạch sẽ.
“Làm phiền rồi, cáo từ!” Ngoài dự đoán của Ciel, Dương Duy Nhất không hề do dự, quay đầu bỏ đi không chút luyến tiếc.
Đi thật rồi? Lần đầu tiên gặp phải một nữ sinh thẳng thắn đến mức này, Ciel cũng có phần ngơ ngác. Sao từ bỏ nhanh thế?
Dương Duy Nhất vừa đi vừa hối hận, nghĩ lại cái cớ mà Ciel đưa ra, cô chỉ cảm thấy nhức đầu. Bảo sao các chị thường nhắc cô nên sửa cái tính nóng nảy này đi. Cả đời lần đầu tiên đi tỏ tình, vậy mà lại trắng tay thế này! Cái tên Ciel kia, cô nhớ kỹ rồi - món nợ này, sớm muộn gì cũng phải đòi lại!
Trên đường về nhà, Diệp Khinh đương nhiên không hề biết chuyện vừa xảy ra với Dương Duy Nhất, nếu biết thì chắc chắn đã cười đến chết mất. Cô quay đầu liếc nhìn Thời Úc Chu đi bên cạnh, trông cậu có vẻ rất mệt, mí mắt như sắp đánh nhau đến nơi.
“Này, anh đừng ngủ đấy nhé, sắp về đến nhà rồi, về nhà ngủ tiếp cũng được mà.” Nếu cậu mà ngủ gục ở đây, cô biết làm sao mà lôi về được? Nghĩ vậy, cô móc điện thoại ra, định gọi tài xế tới đón họ.
Thời Úc Chu đè lấy tay cô đang bấm số: “Chúng ta đi bộ về đi, anh không sao.”
Diệp Khinh nhìn sắc mặt có chút mỏi mệt của cậu, trong lòng chợt sinh nghi: Sao lại thế này? Hôm nay cả ngày cậu gần như không nói chuyện với cô, mà cô cũng không để ý. Giờ nhìn kỹ lại, quầng thâm mắt của cậu rõ ràng đến mức không thể lờ đi.
“Tối qua không ngủ ngon à?” Chẳng lẽ là học bài suốt đêm?
Thời Úc Chu không trả lời, chỉ dựa đầu vào phần cổ cô, hít lấy mùi hương quen thuộc trên người cô rồi chẳng muốn nhúc nhích nữa.
“Khinh Khinh...” Giọng cậu khàn khàn, có chút uể oải.
“Ừ, em ở đây.”
“Khinh Khinh...”
“Em ở đây mà, sao thế?”
“Không được ăn bánh bao súp mà người khác đưa...”
“...” Cái chuyện hồi sáng đó, cậu thế mà vẫn còn nhớ.
“Không được ăn...”
“Được rồi, không ăn.” Người này đúng là nhỏ mọn quá mức, sau này cô còn dám ăn nữa chắc?
“Không được nhìn nam sinh khác...”
“Được rồi, không nhìn.” Diệp Khinh vừa nhỏ giọng đáp, vừa lặng lẽ suy nghĩ: Hôm nay cô đã nhìn ai đâu nhỉ?
“Ừ...”
Đến khi hai người về đến nhà thì trời cũng đã tối. Theo thói quen, Diệp Khinh đưa Thời Úc Chu về phòng cậu, rồi lại mang chút đồ ăn đến đặt đầu giường, đợi cậu ăn xong, cô mới chuẩn bị về phòng mình.
Còn chưa đi được hai bước, tay áo đã bị Thời Úc Chu túm chặt.