Chương 16: Tự mình tìm tình địch

Xung quanh sân bóng rổ vốn dĩ đã có không ít người đứng xem, đến khi Diệp Khinh và Thời Úc Chu bước vào, bầu không khí lập tức sôi trào.

“Không phải mắt tôi hoa mắt đấy chứ? Đó là Diệp Khinh với Thời Úc Chu à?” Người xem A.

“Thật luôn kìa. Hai người đó tới đây làm gì vậy? Tản bộ à?” Người xem B.

“Không lẽ tới chơi bóng thật?” Một người khác lên tiếng, bán tín bán nghi.

Đám học sinh vây quanh gần như nổ tung. Từ trước đến nay, hai người đó chưa từng xuất hiện trong mấy hoạt động thể thao đông người như thế này. Cùng lắm thì thỉnh thoảng mới thấy họ trong căn tin hoặc đi tập thể dục buổi sáng với học sinh trong lớp. Vậy mà hôm nay lại đột ngột xuất hiện ở sân bóng?

Đừng nói người khác ngạc nhiên, ngay cả Diệp Khinh cũng thấy khó tin. Người ngoài có thể không rõ, chứ cô thì biết quá rõ Thời Úc Chu vốn dĩ chẳng thích giao tiếp hay tụ tập với ai. Giờ lại đột nhiên muốn chơi bóng? Không lẽ chỉ vì cô muốn xem nên mới...

“Chu Chu, hay là tụi mình về trước đi?” Diệp Khinh kéo tay cậu, khẽ đề nghị. Nhưng đúng lúc đó, một quả bóng từ phía sân bay đến, được Thời Úc Chu đón lấy gọn gàng bằng một tay.

“Chờ anh.” Thời Úc Chu nói, ra hiệu cho cô đứng yên tại chỗ, ý bảo mình sẽ quay lại ngay.

Những người đang chơi bóng cũng phát hiện ra người nhận được bóng là Thời Úc Chu, ai nấy đều ngạc nhiên, không rõ cậu định làm gì.

Cầm bóng trong tay, Thời Úc Chu cau mày đảo mắt nhìn một vòng những người đang chơi trên sân. Khi ánh mắt dừng lại ở một người, cậu hơi nheo mắt lại. Đối phương cũng chẳng hề né tránh, thẳng thắn nhìn lại, sau đó bất ngờ vẫy tay, ra hiệu cho những người xung quanh tản ra hết.

Chỉ chốc lát sau, trên sân bóng chỉ còn lại Thời Úc Chu và người đối diện - Giang Ấp.

Đám đông xung quanh thấy hai người đối mặt liền không kìm được mà phấn khích đến suýt siết cổ người bên cạnh. Hôm nay là ngày gì vậy chứ? Hai đại nam thần đối đầu kìa!

Người đứng sau lưng Giang Ấp vốn định tiến lên, nhưng bị một ánh nhìn của cậu ta ngăn lại. Sau đó Giang Ấp quay đầu nhìn về phía Diệp Khinh đang đứng không xa, khẽ mỉm cười lịch sự.

Diệp Khinh cũng mỉm cười đáp lại. Thời Úc Chu nhìn thấy hành động của hai người, ánh mắt trầm xuống. Cậu thật sự muốn ném quả bóng đi rồi kéo cô rời khỏi đây. Nhưng nghĩ đến chuyện Diệp Khinh muốn xem bóng rổ, bàn tay đang cầm bóng càng siết chặt hơn. Chỉ một giây sau, cậu và Giang Ấp bắt đầu một trận đối đầu kịch liệt.

Cả hai đều cao lớn, nhan sắc cũng ngang tài ngang sức. Những người khác khi chơi bóng ít nhiều trông vẫn lúng túng, còn bọn họ lại như đang biểu diễn nghệ thuật. Từng động tác dẫn bóng, từng đường cong bóng bay ra khỏi tay họ đều đẹp mắt đến không ngờ.

Đám học sinh vây xem thì khỏi phải nói, ai nấy đều háo hức đến mức ngẩn người, thi nhau giơ điện thoại lên quay video lia lịa.

Thời Úc Chu chơi có phần quyết liệt, Giang Ấp thì đỡ bóng trông cũng khá vất vả, nhưng tuyệt nhiên không hề tỏ ra nhún nhường. Hai người rượt đuổi nhau không ngừng trên sân khiến Diệp Khinh đứng xem cũng hơi ngơ ngác.

Giang Ấp thì cô cũng biết sơ sơ - toàn nhờ Dương Duy Nhất lúc nào cũng lén kể cho cô nghe, nào là ai đẹp trai nhất, ai lịch thiệp nhất, ai dịu dàng nhất. Nhắc nhiều nhất chính là Giang Ấp, bảo gì mà “chiếm trọn cả ba điểm”... Diệp Khinh liếc nhìn một cái, thấy cũng được thôi, có lẽ là do mọi ngày đã quen nhìn Thời Úc Chu rồi nên trai đẹp bình thường đúng là không lọt nổi vào mắt cô.

Trận đấu diễn ra không lâu, kết quả cuối cùng là Thời Úc Chu thắng Giang Ấp sát nút với tỉ số 10 - 9. Từ đầu đến cuối, hai người không trao đổi lấy một câu.

Dương Duy Nhất ngạc nhiên trước kết quả này, vội hỏi anh họ cô học bóng rổ từ bao giờ mà lại giỏi đến vậy.

Diệp Khinh chỉ lắc đầu, cô cũng đâu biết Thời Úc Chu biết chơi bóng rổ. Học lúc nào vậy?

Sau trận đấu, Thời Úc Chu thong thả quay lại bên cạnh cô, mồ hôi có hơi nhễ nhại. Tay phải cậu choàng qua vai cô, cằm nhẹ đặt lêи đỉиɦ đầu cô, chẳng buồn để tâm đến ánh mắt xung quanh, lười biếng nói: “Mệt rồi, về thôi.”

Diệp Khinh vừa đáp lại, còn chưa kịp quay sang bên kia chào Giang Ấp thì đã bị Thời Úc Chu xoay đầu lại, tiện thể kéo luôn Dương Duy Nhất đang đứng bên cạnh, ba người cùng rời khỏi sân bóng.

Họ không hề để ý rằng, ở phía sau, khi Giang Ấp nhìn theo cô, khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười dịu dàng.