Chương 15: Xem anh đi

Hai người ngồi ở vị trí khá khuất, xung quanh cũng rất vắng, suốt cả bữa ăn, Thời Úc Chu không nói lấy một câu, thậm chí đến cả ánh mắt cũng không liếc cô lấy một cái. Cuối cùng, Diệp Khinh đã hiểu trạng thái thường ngày của Dương Duy Nhất là như thế nào.

Thời Úc Chu ăn rất tao nhã, không nhanh không chậm. Diệp Khinh cứ thế mà nhìn đến ngẩn người, bỗng nhiên bị một bàn tay bất ngờ đưa sang làm cô giật mình - Thời Úc Chu đặt đĩa bò bít tết đã cắt xong trước mặt cô, sau đó đem đĩa bò bít tết của cô - miếng thịt bị dính nước sốt khá thảm - mang về phía mình.

Cô vừa rồi đang làm gì thế này? Cứ nhìn Thời Úc Chu đến mức thất thần...

Để che giấu sự ngượng ngùng của bản thân, Diệp Khinh nhanh chóng nhét một miếng bò bít tết vào miệng. Ai ngờ miếng đó hơi nóng, mặt cô nghẹn đến đỏ bừng, bắt đầu ho sặc sụa.

Ngồi đối diện, Thời Úc Chu thấy vậy liền vội vàng rót một ly nước, vòng qua bàn đưa tới trước mặt cô giúp cô dễ thở hơn.

Uống xong nước, Diệp Khinh từ từ dịu lại, vẫy tay ra hiệu cho cậu quay lại chỗ ngồi, tỏ ý mình không sao.

Ăn trưa xong, Diệp Khinh nói thấy hơi mệt, nên hai người cùng quay về lớp học.

Đến buổi chiều, Thời Úc Chu vẫn không nói với cô câu nào, lúc này cô mới phát hiện thì ra cậu vẫn còn đang giận... Thật là nhỏ nhen.

Chờ đến lúc tan học, Dương Duy Nhất lại xuất hiện đúng giờ ở cửa lớp: "Khinh Khinh! Khinh Khinh...”

Tiếng hét to khiến những người xung quanh đồng loạt quay sang nhìn.

“Cậu đó, không nói nhỏ chút được sao? Chú ý một chút hình tượng tí đi nào?” Diệp Khinh làm bộ mặt không muốn nhận người quen nhìn cô ấy.

“Hihi, tớ có chuyện muốn nói với cậu đây.” Dương Duy Nhất nói xong liền kéo cô đi về phía sân thể dục.

Đứng bên ngoài sân thể dục, Diệp Khinh nghi hoặc nhìn sang cô gái nhỏ có chút thẹn thùng trước mặt... Từ từ, thẹn thùng sao?

Dương Duy Nhất lúc này đang say mê nhìn cậu thiếu niên đang chạy nhanh trên sân bóng rổ: “Đẹp trai quá!”

Nghe thế, Diệp Khinh liền hiểu ra Dương Duy Nhất kéo mình đến đây xem trai đẹp.

“Cậu nói ai đẹp trai?” Diệp Khinh quay sang nhìn hướng cô ấy, chưa kịp thấy người thì mắt đã tối đen, mùi hương bạc mà mát lạnh thoang thoảng bên mũi.

“A, Chu Chu, sao anh lại che mắt em?” Vừa ngửi thấy mùi bạc hà đã biết là ai. Diệp Khinh vừa gỡ tay cậu vừa hỏi, chưa kịp nhìn thấy "người trong lòng" của Duy Nhất.

“Em đang xem ai?” Thời Úc Chu rầu rĩ hỏi.

Nhìn thấy cậu, Dương Duy Nhất hít một hơi lạnh. Toi rồi, vừa nãy nóng vội kéo Diệp Khinh chạy đi quên mất cậu ta, đã vậy còn dám kéo Diệp Khinh đi xem trai đẹp khác... Sao mình lại tự tìm đường chết thế này?

Thoát khỏi sự kìm kẹp, Diệp Khinh nhìn gương mặt khó chịu của cậu nói: "Là người trong lòng của Duy Nhất đó! Em còn chưa kịp thấy là ai nữa. Huống chi em cũng ít khi xem người ta chơi bóng, chúng ta cùng xem đi."

Nghe Diệp Khinh nói thế, Dương Duy Nhất lúc này đừng nói là ngẩng đầu, đến cả thở mạnh cũng không dám. Sao cậu ấy không nhìn thấy ánh mắt cầu cứu của mình chứ? Mắt cô sắp trợn tròn đến rút gân rồi, vậy mà Diệp Khinh vẫn còn cứ thao thao bất tuyệt không ngừng. Biểu cảm của anh họ cô lúc này đã lạnh đến mức sắp đóng băng vỡ vụn ra luôn rồi, sao chị lại không nhận ra cơ chứ? Vậy mà còn định đi xem người ta chơi bóng? Cậu không quý mạng sống của mình nữa à bạn yêu?

Còn đang chuẩn bị tinh thần hứng chịu cơn giận thì bỗng nhiên cô nghe thấy một câu: “Em muốn xem chơi bóng à?”

Không muốn! Em không muốn! Dương Duy Nhất hét thầm trong lòng. Nhưng đúng là đời không như là mơ, chuyện luôn xảy ra ngoài dự đoán và khiến người ta sốc không kịp trở tay.

“Muốn chứ. Duy Nhất, không phải cậu cũng muốn xem sao?” Diệp Khinh đột nhiên quay đầu nhìn cô nàng hỏi.

“Tớ...” Dương Duy Nhất còn đang vắt óc nghĩ nên giải thích thế nào thì bên tai đã vang lên một câu nói nhẹ nhàng nhưng đủ khiến người ta đứng hình: “Vậy thì xem anh đi.”

Xem anh? Xem... gì cơ?

Diệp Khinh liếc nhìn cậu một cái, vừa định mở miệng hỏi "ý anh là sao" thì đã bị Thời Úc Chu nắm tay kéo đi thẳng vào sân thể dục.

“Đi đâu vậy? Không về nhà à?” Cô hỏi với vẻ khó hiểu. Trường cô làm gì có tiết tự học buổi tối, bình thường tan học là ai về nhà nấy rồi.

Bị bỏ lại một bên, Dương Duy Nhất như thể không tin nổi vào mắt mình. Anh họ cô không lẽ... thật sự muốn đi chơi bóng rổ?

Kinh hoàng. Quá mức kinh hoàng.

Vừa đi theo phía sau, trong lòng cô lờ mờ có cảm giác mình sắp chứng kiến điều gì đó không thể tưởng tượng nổi.