Diệp Khinh kéo Thời Úc Chu đi ra khỏi cổng lớn biệt thự, tiện thể ra hiệu với tài xế Lý rằng hôm nay không cần đưa đi.
Trường cấp ba mà họ đang theo học không phải là trường công bình thường, cũng chẳng phải trường điểm, mà là một trường quốc tế tư thục trong khu nhà ở. Vì trường này cực kỳ chú trọng thành tích học tập, nên học sinh theo học ở đây ai nấy đều là tinh anh trong tinh anh. Khi lên cấp ba, Diệp Khinh thật sự từng nghĩ Thời Úc Chu gian lận - xếp hạng hai toàn thành phố cơ mà!
Tuy rằng còn kém cô - người xếp hạng nhất - nhưng kết quả đó cũng đủ khiến cô bất ngờ. Chỉ là từ sau lần đó, Thời Úc Chu lại quay về làm học sinh dốt như trước.
Diệp Khinh vốn cũng muốn hỏi cho ra lẽ, nhưng mỗi lần đến lớp nhìn thấy cậu học hành chăm chú, còn ghi chép bài đầy đủ, cô cũng không tiện mở miệng nữa.
Chỉ là sáng nay Thời Úc Chu có gì đó là lạ.
Diệp Khinh liếc nhìn bộ đồng phục trên người cậu, vẫn là bộ hôm qua. Biết rõ cậu là người có tính sạch sẽ, cô hỏi có cần về nhà thay đồ không - vậy mà cậu chẳng có chút phản ứng nào, giống như chẳng nghe thấy.
"Chu đại nhân? Em đang hỏi anh đấy, có muốn về nhà thay quần áo không?" Diệp Khinh khều nhẹ cánh tay cậu.
Thời Úc Chu lúc này mới ngẩng đầu lên nhìn cô, khẽ lắc đầu.
"Đói à?" Diệp Khinh giơ miếng bánh mì trong tay lên lắc lắc.
Thời Úc Chu lại gật gật đầu, cầm lấy miếng bánh mì mà Diệp Khinh đã cắn một góc từ tay cô, đưa vào miệng ăn.
Hai người đến trường vẫn còn khá sớm, trong lớp mới có khoảng năm sáu người. Diệp Khinh tranh thủ vào nhà vệ sinh, lúc trở lại phòng học, đang định mở ngăn bàn bỏ cặp vào thì bất ngờ móc ra một hộp thức ăn đã được đóng gói, vẫn còn nóng hổi.
“Hôm nay cũng có à?” Diệp Khinh quay đầu liếc nhìn Thời Úc Chu bên cạnh, người kia lại chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nghi hoặc.
“Muốn ăn không?” Diệp Khinh đặt hộp thức ăn lên bàn học của cậu.
Thời Úc Chu liếc qua, là bánh bao súp nổi tiếng của tiệm Ngư Dân, bình thường muốn ăn còn phải xếp hàng rất lâu mới mua được.
Diệp Khinh nhìn vẻ mặt mờ mịt của câu, hỏi: “Không phải anh mua sao?”
Thời Úc Chu lắc đầu. Hình như hôm qua cô cũng ăn bánh bao súp này rồi.
“Vậy kỳ lạ thật đấy, chẳng lẽ có người đang yêu thầm em à? Hôm qua có, hôm nay cũng có.” Cô vừa nói vừa định lấy hộp lại thì bất ngờ bị Thời Úc Chu chặn tay.
“Làm gì vậy? Anh muốn ăn à...” Câu còn chưa nói xong, đã thấy cậu cầm hộp cơm ném thẳng vào thùng rác phía cuối lớp.
Diệp Khinh: “...”
“Anh không ăn thì để em ăn cũng được mà, vứt đi làm gì chứ?” Hôm qua cô đã ăn thử, mùi vị cũng khá ổn.
Ai ngờ Thời Úc Chu lại rất nghiêm túc quay đầu lại nhìn cô nói: “Không được ăn!”
Sau đó còn nhìn cô hỏi thêm một câu: “Ai đưa?”
Biểu cảm đột nhiên nghiêm túc đó khiến Diệp Khinh cứng họng.
“Em đâu có biết...” Diệp Khinh nhỏ giọng lẩm bẩm, nhìn cô như vậy làm gì chứ? Cô cũng đâu biết từ đâu mà ra.
Ánh mắt Thời Úc Chu nhìn cô lại càng sâu, nghĩ đến việc hôm qua cô đã ăn bánh bao súp người khác đưa, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
“Hôm qua em cũng ăn mà, em tưởng là anh mua...”
Sao sắc mặt tự nhiên lại dọa người như thế?
“Tại sao không hỏi anh trước?”
“Trời ạ, chẳng phải chỉ là ăn một lần thôi sao, không ăn nữa là được chứ gì?”
Diệp Khinh kéo kéo tay áo cậu, thấy sắc mặt cậu vẫn chưa khá hơn, không hiểu sao lại như vậy. Có mỗi việc nhỏ nhặt vậy thôi, mà lại thành ra như này? Với lại là chuyện hôm qua rồi mà, qua rồi thì cho qua đi chứ?
Đúng như cô dự đoán, suốt cả buổi sáng hôm đó cậu chẳng thèm để ý đến cô. Ngay cả Dương Duy Nhất cũng không biết đi đâu, tan học cũng chẳng thấy đến tìm.
Khó khăn lắm mới đến giờ trưa, vừa chuẩn bị đi ăn thì Diệp Khinh phát hiện người bên cạnh đã ra ngoài trước rồi.
“Chu đại nhân? Trưa nay ăn đồ Trung hay cơm Tây đây? Hay là mình đi ăn ở Tam Thính nhé, Duy Nhất nói nhà hàng bò bít tết mới mở kia cũng ngon lắm.” Diệp Khinh vừa đuổi theo vừa luyên thuyên nói mãi, dù người kia vẫn giữ bộ mặt tối sầm, nhưng cuối cùng vẫn chịu đến nhà hàng bò bít tết kia.
Hai người vừa bước vào nhà ăn lập tức thu hút toàn bộ ánh nhìn. Trong trường tư thục này, cả học sinh lẫn giáo viên đều biết Diệp Khinh và Thời Úc Chu. Ngoài thành tích nổi bật, hai người còn sở hữu ngoại hình xuất sắc. Hơn nữa tính cách lại khá đặc biệt, thật ra bên cạnh Diệp Khinh ngoài Thời Úc Chu và Dương Duy Nhất thì không còn ai khác, vì vậy hai người nghiễm nhiên được gán danh hiệu nam thần nữ thần lạnh lùng suốt mười năm.
Không sai, từ tiểu học đến tận bây giờ. Một cặp mỹ nam mỹ nữ mỗi ngày đều ở cạnh nhau, đúng là cảnh đẹp không thể rời mắt. Chỉ là ai cũng biết hai người là thanh mai trúc mã, còn có phải là một đôi hay không thì hoàn toàn tùy vào tưởng tượng của từng người.