Chương 13: Bữa sáng ở Diệp gia

Sáng sớm tỉnh dậy, Diệp Khinh bất ngờ phát hiện bên cạnh mình có thêm một người - Thời Úc Chu - vẫn còn đang ngủ say.

Tuy từ nhỏ hai người đã từng ngủ chung giường, nhưng từ lần đầu Diệp Khinh có kinh nguyệt, họ đã không còn ngủ cùng nữa. Đêm qua chẳng phải chỉ nói chuyện về bài thi thôi sao? Sao lại thành ra thế này?

Tuy trong lòng có chút khó hiểu, cô vẫn đưa tay lay nhẹ cậu dậy.

"Chu Chu? Sao anh lại ngủ ở đây thế?"

Từ khi trưởng thành, đây là lần đầu cô ngủ cùng Thời Úc Chu một giường, cảm giác... có chút là lạ.

"Ừm?"

Thời Úc Chu dụi mắt, gương mặt còn nguyên vẻ ngái ngủ: "Tối qua muộn quá, nhà anh khóa cửa mất rồi."

Diệp Khinh: "..."

Cái lý do quái gì vậy trời? Ra khỏi nhà cô, quẹo phải chưa tới một phút là về tới nhà cậu mà. Với lại, chẳng phải mẹ nuôi rất chiều chuộng chuyện học hành của cậu sao? Làm gì có chuyện không cho về?

Còn chưa kịp hỏi tiếp, Thời Úc Chu đã đặt cằm lên vai cô, dụi dụi, giọng mang theo chút uể oải lẫn than thở: "Mắt đau quá..."

Nghe cậu nói đau, Diệp Khinh liền xoay người lại, hai tay nhẹ nhàng đỡ lấy gương mặt cậu, dịu dàng xoa xoa vùng quanh mắt.

"Hôm qua học khuya lắm à? Có cần thiết phải liều mạng như vậy không? Dù sao mẹ anh cũng có mong chờ thành tích của anh phải giống như em đâu."

Diệp Khinh bỗng nhớ ra hôm qua hình như Thời Úc Chu chẳng hề về nhà lấy một lần, cứ thế đi theo cô luôn.

"À đúng rồi, hôm qua anh không về, mẹ anh có biết không?"

"Ừ, anh có nhắn tin rồi."

Thời Úc Chu ngáp một cái, có vẻ chẳng mấy muốn dậy.

"Vậy thì dậy nhanh đi, không là trễ học bây giờ. Em rửa mặt xong rồi xuống lầu trước, anh mau lên nha!"

Xỏ dép vào, Diệp Khinh vừa bước về phía phòng tắm vừa nói vọng lại.

Còn Thời Úc Chu vẫn nằm bất động trên giường. Đã 436 ngày cậu không được ôm cô ngủ. Tối qua được ôm Diệp Khinh, dù đã nằm trên giường rồi, cậu cũng chẳng nỡ nhắm mắt. Sau này... chẳng lẽ lại phải quay về những đêm lạnh ngắt, một mình co ro trong căn phòng tối đen? Nghĩ thôi đã thấy trống rỗng đến đáng sợ.

Diệp Khinh rửa mặt xong bước ra, sắc mặt tươi tỉnh hẳn, cả người sạch sẽ mát mẻ, trông vô cùng thoải mái. Thấy Thời Úc Chu vẫn nằm lì trên giường, cô lập tức bất lực thở dài.

Cô vẫn còn nhớ, hồi nhỏ hầu như cậu đều như thế này - lười biếng, thích ngủ nướng. Thế mà từ khi không ngủ cùng nhau, cô cũng không để ý nữa vì ngày nào cậu cũng cần mẫn đến nhà cô chờ cùng đi học

"Đồ dùng vệ sinh của anh em để ở bồn rửa mặt rồi, em xuống trước đây." Diệp Khinh nói xong liền mở cửa, bước xuống lầu.

Thời Úc Chu nhìn bàn chải đánh răng dùng một lần và chiếc cốc trong tay, lại liếc về phía bồn rửa, ngực bỗng thấy nặng trĩu hẳn đi. Đồ dùng vệ sinh của cậu vốn dĩ đã chẳng còn đặt ở đây từ lâu rồi.

Dưới lầu, bố mẹ Diệp đang ngồi ăn sáng. Vừa thấy Thời Úc Chu đi xuống, hai người liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng khẽ nhíu mày.

Biểu cảm tuy nhỏ nhưng lại bị Thời Úc Chu tinh ý phát hiện.

"Chu Chu? Sao cháu lại từ phòng của Khinh Khinh đi xuống vậy?" Ba Diệp mở lời trước, giọng điệu mang chút dò xét.

Diệp Khinh liếc nhìn Thời Úc Chu một cái, nhẹ nhàng đáp: "À, hôm qua tụi con nói chuyện về bài thi, nói mãi đến khuya, nên cậu ấy ngủ lại trong phòng con luôn."

Nói vậy còn hơn để Thời Úc Chu lên tiếng giải thích rồi lỡ miệng nói rằng nhà mình khóa cửa.

"Hai đứa bây lớn rồi mà còn như thế, trong nhà đâu thiếu phòng cho khách?" Mẹ Diệp cũng chen vào, giọng không quá nghiêm nhưng mang theo chút trách móc. Hai đứa giờ đều học cấp hai, đâu còn là mấy đứa trẻ mẫu giáo hay tiểu học mà vô tư ngủ chung chẳng biết xấu hổ là gì nữa?

"Con biết rồi, sau này sẽ chú ý." Diệp Khinh vừa đáp vừa cầm mấy lát bánh mì, kéo Thời Úc Chu - người đang định mở miệng giải thích - đi thẳng ra ngoài.

"Ba mẹ, bọn con đi học đây."

Ăn sáng xong, Diệp Thành Văn cầm tờ báo chuẩn bị rời khỏi phòng khách: "Bên này công việc cũng gần kết thúc rồi, có lẽ nên chuẩn bị nhanh hơn cho bên Ý. Tìm dịp nói chuyện rõ ràng với bọn trẻ một tiếng đi."

Lâm Tĩnh Di khẽ gật đầu, đưa chiếc thìa trong tay cho cô giúp việc đang dọn bàn, trong lòng thầm suy nghĩ - phải mở lời với Khinh Khinh như thế nào đây?