Chương 11: Chị dâu nhỏ

Dương Duy Nhất được chuyển sang lớp bên cạnh, dần dần trở thành bạn thân của Diệp Khinh. Cô ấy cũng là bạn gái đầu tiên từ hồi học mẫu giáo đến giờ thường xuyên cùng họ đi chơi. Thời Úc Chu chẳng nói gì, giống như ngầm chấp nhận sự hiện diện của Dương Duy Nhất vậy.

Đôi khi, Dương Duy Nhất cũng sang nhà Diệp Khinh chơi, nhưng hình như chưa bao giờ ở lại nhà họ Thời. Theo cảm nhận của Diệp Khinh, Dương Duy Nhất dường như rất sợ Thời Úc Chu. Mỗi lần cậu có mặt, cô ấy nói chuyện đều nhỏ giọng hẳn đi.

Diệp Khinh cảm thấy rất khó hiểu - rõ ràng Chu Chu dịu dàng, hiền lành như thế, có gì mà phải sợ cơ chứ? Mỗi khi nghĩ như vậy, cô lại thích xoa xoa tóc cậu - mềm mềm, sờ vô cùng đã.

Từ sau Tết Nguyên Đán, Thời Úc Chu bắt đầu cao lên vùn vụt, giờ mỗi lần xoa tóc cậu là cô phải rướn cả tay lên. Lâu lâu tay còn mỏi nữa. Nhưng chỉ cần cô hơi than một câu, là Thời Úc Chu sẽ lập tức cúi đầu xuống cho cô xoa. Giống như thể cậu có thể đọc được hết suy nghĩ trong lòng cô vậy.

Thời gian trôi thật nhanh, lên cấp 3 rồi, tình bạn giữa Diệp Khinh và Dương Duy Nhất lại càng thân thiết hơn.

Dương Duy Nhất suốt ngày ríu rít kể chuyện trong lớp cho Diệp Khinh nghe, thỉnh thoảng còn lén lút thì thầm về mấy cậu con trai đẹp trai nhất lớp. Đương nhiên mấy chuyện đó chỉ dám nói ở chỗ nào mà Thời Úc Chu không xuất hiện.

Mỗi lần Dương Duy Nhất kéo cô vào mấy chủ đề kiểu đó, Diệp Khinh lại liếc nhìn Thời Úc Chu ngồi phía sau lưng mình. Không phải là cô không quan tâm mấy chuyện trai đẹp gì đó... chỉ là khi có một cực phẩm ở ngay bên cạnh suốt bao năm, thì cũng hơi... chai lì cảm xúc rồi.

Thời điểm ấy, hầu hết nam nữ trong trường vẫn còn đang trong giai đoạn ghét là thương, cãi là yêu. Ai mà biết tình yêu đầu đời thật sự là gì đâu chứ?

“Chị dâu nhỏ ơi!” Dương Duy Nhất vừa tan học xong đã chạy ào đến cửa lớp Diệp Khinh hét toáng lên.

Trong lớp lập tức náo loạn. Ai cũng biết rõ từ hồi nhỏ đến giờ, độ nổi tiếng của Diệp Khinh và Thời Úc Chu trong trường học không phải dạng vừa, ngay cả thầy cô cũng tưởng họ là một cặp đôi thật sự.

“Tớ nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi bậy nữa mà!” Diệp Khinh đỏ bừng cả mặt, ngượng ngùng đi ra khỏi lớp.

Dương Duy Nhất len lén liếc nhìn Thời Úc Chu một cái. Người kia vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh lùng không cảm xúc như mọi khi. Nhưng chỉ cần như thế là đủ để cô biết - chắc chắn là cậu ta ngầm cho phép rồi.

"Chị dâu nhỏ, đừng xấu hổ mà. Quan hệ giữa cậu với anh họ tốt như vậy, tớ còn đang ghen tỵ không kịp đấy!" Dương Duy Nhất vừa nói vừa né tránh sự đuổi đánh của Diệp Khinh. Hai người đùa giỡn ầm ĩ đi phía trước, để lại Thời Úc Chu chầm chậm theo sau một mình.

Khóe miệng cậu khẽ cong lên, trông tâm trạng có vẻ rất tốt.

Đợi đến khi cả hai người kia chơi đùa mệt lả, chẳng còn sức mà chạy nữa, Thời Úc Chu đúng lúc bước lại gần Diệp Khinh, nhận lấy cặp sách trên tay cô rồi nhẹ nhàng khoác vai cô, để cô đỡ mệt khi đi bộ.

Hành động ấy lọt vào mắt Dương Duy Nhất liền khiến cô nàng mở chế độ than vãn ngay lập tức: “Oa! Các người nhìn xem kìa, còn bảo không cho tớ nói. Bao giờ mới có được nam sinh giúp tớ xách cặp như thế hả? Hôm nay khỏi ăn tối cũng được, ăn cơm chó no muốn chết rồi đây này!”

“Dương Duy Nhất! Lại nói linh tinh nữa rồi...” Diệp Khinh vừa mắng vừa rượt theo cô nàng chạy khắp nơi. Thời Úc Chu chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn theo cô mỉm cười, đợi bọn họ nghịch xong rồi thì đưa cô về nhà.

Sau một hồi đùa nghịch, chỉ cần một ánh mắt nhẹ của Thời Úc Chu cũng đủ khiến Dương Duy Nhất luống cuống lấy cớ nhà có việc rồi vội vàng chuồn mất, để lại Diệp Khinh và Thời Úc Chu lững thững về cùng nhau.

“Sao lúc nào cậu ấy cũng có việc thế không biết.” Diệp Khinh thở dài.

Cánh tay đang khoác lên vai cô của Thời Úc Chu siết nhẹ lại một chút.

“Hôm nay muốn ăn gì? Anh gọi đầu bếp Trương làm cho em.” Giọng cậu mang theo nụ cười nhàn nhạt, đúng lúc bị Diệp Khinh bắt gặp.

“Ôi trời, hôm nay Chu đại nhân tâm trạng tốt ghê ha!” Cô trêu.

Như để chứng minh lời cô nói, khóe miệng Thời Úc Chu lại khẽ nhếch lên lần nữa. Diệp Khinh nhìn mà ngẩn ra - bình thường tâm trạng của cậu rất khó đoán, dù luôn nhẹ nhàng với cô, nhưng hiếm khi cười như thế này. Không hiểu sao hôm nay lại vui vẻ lạ thường.

“Có chuyện gì vui à? Nói ra cho em vui chung với?” Diệp Khinh níu tay cậu, ánh mắt đầy tò mò.

Thời Úc Chu mím môi không đáp, chỉ kéo cô vào lòng, ánh mắt dịu dàng nhìn cô: “Muốn ăn bánh kem không?”

Nghe tới bánh kem, mắt Diệp Khinh sáng rực. Từ nhỏ cô đã mê đồ ngọt, đặc biệt là bánh kem. Lúc nhỏ mỗi lần có bánh, cô đều giành lấy phần của Thời Úc Chu, đến mức sau này bị sâu răng vẫn không chừa cái tật mê ngọt.

Mẹ cô - bà Lâm - rất hạn chế chuyện cô ăn bánh kem, nên mỗi lần muốn ăn đều phải nhờ Thời Úc Chu đi xin hộ.

“Không được đâu, mới ăn bánh kem hôm kia, mẹ em chắc chắn không cho ăn tiếp đâu...” Cô đột nhiên nhớ ra, gương mặt lộ rõ vẻ tiếc nuối.

Thấy dáng vẻ buồn bã đáng yêu đó, Thời Úc Chu cúi xuống thì thầm bên tai: “Vậy mình ra ngoài ăn.”

“Oa hôm nay anh không bị gì chứ, sao tốt với em vậy hả? Thời đại nhân, em yêu anh quá trời luôn á!” Cô vòng tay ôm cổ cậu, hoàn toàn không nhận ra tư thế thân mật của mình, cũng chẳng thấy gương mặt Thời Úc Chu đã đỏ ửng lên từ lúc nào.

“Khụ... Đi thôi.”

“Nè! Anh vẫn chưa nói hôm nay có chuyện gì vui đâu nha! Tự nhiên tốt bất thường vậy?”

“Trước giờ anh không tốt à?”

“Tốt chứ! Nhưng hôm nay là siêu cấp tốt luôn đó!”

“Ừm...”

“Thế là sao? Có chuyện gì vui đúng không?”

“Ừm... Em hôm nay đẹp lắm.”

“Gì mà lý do kì cục vậy trời? Chu đại nhân, anh đang giấu bí mật gì đúng không?”

“Không có...”