Có Diệp Khinh ở bên cạnh, việc truyền nước thực ra cũng dễ dàng hơn nhiều. Thời Úc Chu suốt cả quá trình không kêu một tiếng. Diệp Khinh nhìn kim tiêm chọc vào tay cậu, khuôn mặt nhỏ nhăn lại như sắp khóc, cứ như thể người bị chích là cô chứ không phải cậu. Cô luôn miệng hỏi có đau không, còn Thời Úc Chu chỉ nhìn cô, khẽ cười nói có Khinh Khinh ở đây nên không đau nữa.
Triệu Khởi Công - người phụ trách truyền nước - đứng bên cạnh mà có cảm giác như mình vừa bị hai đứa nhỏ này nhét cho một miệng đầy cơm chó. Anh ta chợt cảm thấy mình chẳng khác gì cái bóng đèn đang sáng chói trong phòng vậy. Sau khi cắm xong kim truyền, anh ta còn dặn đi dặn lại Diệp Khinh là tuyệt đối không được làm cậu bé động đậy cánh tay này, rồi xách đồ lẳng lặng rời khỏi phòng.
Đùa sao, nếu còn ở lại nữa, anh ta sẽ cảm thấy hai mươi mấy năm sống trên đời của mình thật là phí công... Đến cả trẻ con còn không bằng.
Sau khi Triệu Khởi Công rời đi, Diệp Khinh mới nhanh chóng chạy lại bên tay trái của Thời Úc Chu - nơi vừa được cắm kim truyền. Cô rõ ràng tận mắt nhìn thấy kim tiêm đâm vào, trời ơi, đáng sợ thật sự... Nhưng vẫn lấy hết can đảm, cúi người xuống, dùng miệng nhẹ nhàng thổi thổi.
“Chu Chu không đau nha, Khinh Khinh thổi cho Chu Chu rồi, sẽ không đau nữa đâu!” Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn cậu như đang đợi được khen.
Thời Úc Chu đưa tay phải không bị chích lên xoa đầu cô: “Ừ, không đau.”
Một lúc sau lại nghe thấy cậu nhỏ giọng: “Khinh Khinh.”
“Sao vậy? Chu Chu vẫn còn đau à?”
“Anh lạnh...” Thời Úc Chu tủi thân nói.
“Lạnh hả? Vậy phải làm sao để Chu Chu không lạnh nữa đây?” Diệp Khinh nghiêm túc hỏi.
“Ôm một cái...” Thời Úc Chu khẽ khàng nói, giọng nhỏ như muỗi.
Ôm một cái ư? Ôm một cái là hết lạnh?
Diệp Khinh vẫn còn nhớ lời bác sĩ Triệu dặn, nên cô rất cẩn thận bò lại gần, chui vào chăn rồi nhẹ nhàng ôm lấy Thời Úc Chu.
“Còn lạnh không, Chu Chu?”
Đã mấy ngày rồi... mấy ngày rồi chưa được ôm cô. Cảm giác tủi thân trong lòng Thời Úc Chu như trào ra đến tận khóe mắt.
“Lạnh...” Giọng nói của cậu nghèn nghẹn, mang theo tiếng nức nở.
Diệp Khinh tưởng ôm chưa đủ chặt nên siết tay ôm cậu mạnh hơn một chút.
Thế nhưng hình như vẫn chưa đủ... Thời Úc Chu nhìn cô với vẻ mặt vô cùng ấm ức, nước mắt rơi từng giọt xuống, khiến cô luống cuống không biết phải làm sao. Không lẽ do cô ôm không đúng cách? Tại sao Chu Chu lại khóc?
Diệp Khinh sốt ruột, vươn người lên hôn nhẹ một cái vào má cậu bé.
Ngay lập tức, Thời Úc Chu ngừng khóc.
“Còn lạnh không?”
“Lạnh... Muốn... muốn được hôn nữa…” Mặt Thời Úc Chu đỏ bừng, không dám nhìn cô.
Không biết bao lâu sau, Diệp Khinh thϊếp đi trong vòng tay cậu.
Thời Úc Chu nghiêng người lại gần, nhẹ nhàng dụi đầu vào má cô, khóe môi khẽ cong lên, càng lúc càng rõ rệt.
Thời Úc Chu bị ốm, mãi mấy ngày sau mới khỏi hẳn. Sau khi hiểu rõ đầu đuôi sự việc, mẹ Lâm nghiêm túc nói chuyện với Diệp Khinh: Từ giờ tuyệt đối không được làm mấy chuyện như vậy nữa. Cơ thể của Chu Chu vốn yếu ớt, sau này không được làm gì khiến cậu tức giận, càng không được đẩy cậu bé.
Biết mình sai, Diệp Khinh gật đầu lia lịa, cam đoan từ nay về sau sẽ không bao giờ đẩy Chu Chu nữa.
Từ ngày đó trở đi, Diệp Khinh dường như rất ít khi chơi với những bạn nhỏ khác. Dù là ở mẫu giáo, tiểu học hay trung học cơ sở, cô và Thời Úc Chu luôn ngồi cùng bàn. Bạn thân của cô vĩnh viễn chỉ có một người - Thời Úc Chu.
Mãi cho đến năm lớp 8, cô mới kết bạn thêm với một người mới - một cô bạn tên là Dương Duy Nhất. Khi nghe Dương Duy Nhất giới thiệu mình là em họ của Thời Úc Chu, Diệp Khinh khá bất ngờ vì cô chưa từng nghe nói cậu có em họ. Mà thái độ của Thời Úc Chu với cô gái kia cũng xa cách vô cùng, giống như chưa từng quen biết.
Diệp Khinh lại cảm thấy chuyện đó rất bình thường. Nếu cậu mà thân thiết mới là lạ đấy.
Bao nhiêu năm qua, cô chưa từng thấy Thời Úc Chu đối xử tốt với ai ngoài mình. Ngay cả với ba mẹ cậu hay ba mẹ cô, cậu cũng luôn lạnh lùng, hờ hững. Dù vậy, so với trước kia thì vẫn đã có nhiều thay đổi. Cả nhà họ Thời lúc nào cũng biết ơn cô. Dì Tiết - mẹ Thời Úc Chu - thậm chí còn đối xử với cô chẳng khác nào con gái ruột.