Chương 3.1: Bắt đầu làm thêm

Diệp Điềm rửa rau rất nghiêm túc, cô bỏ cải thìa vào chậu inox lớn, mở vòi nước xối rửa từng cây một, rửa sạch rồi mới bỏ sang chiếc chậu sắt to bên cạnh. Tất cả rau củ đều được rửa qua ba lần nước, sau đó cô mới bưng hai chậu rau sạch bong đặt lên bàn thái ở giữa bếp, chờ đầu bếp tí nữa dùng để xào nấu.

Tiếp theo là rửa dưa chuột, cô gọt sạch vỏ từng quả rồi giao cho phụ bếp mang đi thái lát.

Trong lúc cô rửa rau, Vân sư phụ cứ đứng bên cạnh quan sát một hồi lâu, sau đó dường như đã yên tâm, ông mới lần tràng hạt bỏ đi, lần này trên tay không thấy cầm bình trà nữa.

Nhà ăn số ba có tổng cộng bảy nhân viên, mỗi bữa phải đảm bảo phục vụ trung bình cho ba trăm suất ăn, quả thực rất bận rộn. Hơn nữa, hai thợ làm điểm tâm sáng đã chiếm mất hai suất, họ còn phải thay phiên nhau làm bánh bao và bánh nướng cho bữa trưa và tối, mọi người cũng cần nghỉ ngơi và chia ca làm việc, tính ra mỗi ca trực trung bình chỉ có năm người làm.

Hiện tại tuy có thêm sinh viên làm thêm, nhưng họ cũng chẳng trông mong gì ở Diệp Điềm có thể làm được bao nhiêu việc. Mọi người nghĩ một cô gái gầy yếu như cô, chỉ cần giúp rửa rau, múc cơm là đã tốt lắm rồi.

Diệp Điềm rửa rau xong liền chủ động quay sang bóc tỏi cùng dì Lưu. Chỉ thấy tay trái cô giữ, tay phải bóc, loáng cái đã bóc xong một tép tỏi, động tác nhanh thoăn thoắt.

"Ái chà, cô em này ở nhà hay làm việc nhà lắm phải không? Tay chân nhanh nhẹn phết, thật không nhìn ra đấy." Một cậu phụ bếp trẻ tuổi ghé đầu vào nói, hai đầu bếp khác cũng tò mò quay sang nhìn.

Cậu phụ bếp này là Tiểu Lý, chân chạy vặt trong bếp, mọi người đều gọi cậu ta là Lý Xoăn vì mái tóc hơi xoăn tự nhiên. Tiểu Lý mới 21 tuổi, là người trẻ nhất ở đây trừ Diệp Điềm ra. Tính tình cậu ta xuề xòa, đặc biệt thích hóng hớt và buôn chuyện.

Có điều, Diệp Điềm thấy cậu ta làm phụ bếp mà kỹ năng dùng dao quá bình thường, thái sợi khoai tây mà chẳng khác gì thái con chì. Bệnh nghề nghiệp của cô suýt nữa tái phát, chỉ muốn lao đến chỉnh đốn cậu ta một trận. Có thời gian buôn chuyện thế này thì lo mà luyện tập dùng dao đi!

Ngày trước, đầu bếp dưới trướng cô ai nấy đều chăm chỉ cần cù, vô cùng trân trọng cơ hội được làm việc tại Thiên Hạ Đệ Nhất Lâu. Kỹ năng dùng dao là bài học vỡ lòng đầu tiên của nghề bếp, dùng dao không tốt thì đừng hòng học sang bước tiếp theo.

Gần đến trưa, bếp lò trong nhà ăn bắt đầu đỏ lửa, tiếng chiên xào nấu nướng vang lên như một bản hòa tấu, mùi thức ăn cũng dần lan tỏa trong không khí. Ngửi mùi thì cũng thơm đấy, nhưng nhìn thành phẩm thì... ôi thôi.

Diệp Điềm đứng bên cạnh nhìn phụ bếp Mạnh đang xào rau mà sốt cả ruột. Cải thìa vốn dĩ đã nhiều nước, lại còn cho thêm đống nước vào như thế, định nấu canh hay sao? Còn món cá đù vàng chiên nữa, lăn lớp bột dày cộp thế kia thì ăn bột hay ăn cá? Gọi là bột chiên vị cá thì đúng hơn.

Cô lại liếc sang Tôn sư phụ bên cạnh, dứt khoát quay đi không thèm nhìn nữa. Tại sao... tại sao lại xào măng tây với chuối? Dùng chuối làm tráng miệng không ngon sao? Hoặc cứ để nguyên quả mà ăn tráng miệng cũng được mà!

Cô cắn mạnh một miếng chuối dì Lưu vừa cho, trong lòng tràn trề sự bất lực. Dù sao cô cũng chỉ là sinh viên làm thêm chạy vặt, đầu bếp và phụ bếp nấu nướng thế nào chẳng liên quan gì đến cô, cô có nói cũng chẳng ai nghe.

Chẳng thấy người phụ trách là Vân sư phụ đang ngồi thiền trên ghế kia sao? Ông cứ uống trà, lần tràng hạt, mặc kệ mọi người muốn múa may quay cuồng thế nào thì tùy!

Các đầu bếp nấu xong xuôi các món trưa, trút ra các khay inox rồi bưng ra tủ kính ngoài nhà ăn, chờ đến 11 giờ 30 phút mở cửa đón sinh viên.

Dì Lưu vốn phụ trách việc múc thức ăn cho sinh viên, nhưng vì thương Diệp Điềm nên bảo cô ra đứng quầy. Diệp Điềm lại thấy mình là người mới, tuổi lại nhỏ nên tranh làm phần việc dọn dẹp rửa ráy vất vả hơn.

Dì Lưu cứ tưởng Diệp Điềm da mặt mỏng, ngại ra ngoài gặp bạn học nên xấu hổ, thế là dì đành cùng mấy phụ bếp khác ra ngoài phục vụ.

Phải đợi đến khi nhà ăn đóng cửa buổi trưa, các đầu bếp mới được nghỉ ngơi ăn cơm. Bữa ăn của nhân viên thường là cơm thừa canh cặn, nếu thức ăn thừa không đủ thì mới xào thêm món mặn hoặc nấu mì ăn tạm.

Hôm nay đúng như dự đoán của Diệp Điềm, thức ăn thừa lại rất nhiều. Mọi người mỗi người một cái khay, xới cơm rồi ngồi quây quần ăn chung. Khay cơm của Diệp Điềm là do Tiểu Lý tìm cho, một chiếc khay inox mới toanh, sáng bóng đến mức soi gương được.

"Tiểu Diệp, sao cháu lấy ít thịt thế? Cháu gầy quá, phải ăn nhiều vào." Dì Lưu quan tâm hỏi han, rồi gắp nốt hai con cá chiên nhỏ cuối cùng trong khay vào bát cho Diệp Điềm.

Diệp Điềm thấy lòng ấm áp, mỉm cười cảm kích với dì Lưu. Lúc nãy cô thấy món này còn ít quá nên chỉ dám gắp một con.

Tiểu Lý lại sán đến, ra vẻ thân thiết: "Dì Lưu không biết đấy thôi, con gái bây giờ mốt là phải giảm cân. Nhưng mà em gái Điềm Điềm này, em không cần giảm đâu, em gầy quá rồi, béo lên tí nữa mới đẹp."

Diệp Điềm thầm bĩu môi trong lòng: "Ai là em gái anh chứ? Tôi với anh thân nhau lắm à? Tôi đâu có muốn giảm cân, là do đồ ăn dở quá nuốt không trôi đấy chứ!" Nhưng lời này cô tất nhiên không thể nói ra, đành cười trừ cho qua chuyện.

Vân sư phụ liếc nhìn khay cơm của Diệp Điềm một cái, không nói gì, tiếp tục cúi đầu ăn. Diệp Điềm cũng lén quan sát khay cơm của ông, thấy ông cũng chẳng động đến món măng tây xào chuối kia.