Lữ Tâm Di và Triệu Ngọc cùng nhau ra cổng trường lấy đồ chuyển phát nhanh. Diệp Điềm về đến dưới lầu ký túc xá thì vừa vặn gặp hai người, mỗi người đang ôm một đống gói hàng to nhỏ.
Về đến phòng, hai cô bạn cùng phòng chìm đắm trong niềm vui khui hàng.
"Cậu xem cái áo tớ mua trên Pinduoduo này, có 9 tệ 9 thôi, nhìn cũng ổn áp phết nhỉ?"
"Rẻ thật đấy, chất lượng cũng khá tốt." Diệp Điềm chân thành khen ngợi.
"Đúng rồi, sao mình lại quên mất Pinduoduo nhỉ!" Mấy ngày nay Diệp Điềm cũng đang mày mò nghiên cứu điện thoại, cô có ký ức của nguyên chủ nên cũng biết dùng, chỉ là chưa quen lắm, hơn nữa nhìn chữ giản thể cũng hơi lạ lẫm. Lại thêm việc cô chưa từng học phiên âm và tiếng Anh, dù có ký ức nhưng gõ chữ vẫn khá vất vả. Cũng may WeChat có chức năng gửi tin nhắn thoại, cô cũng đang dần dần làm quen với chữ giản thể.
Chưa kể, chiếc điện thoại này của Diệp Điềm cũ lắm rồi, chạy chậm rề rề, là đồ thải của cậu em họ bên nhà chú cho cô. Nhưng cô cô người cổ đại này dùng lại thấy hay hay, cô vẫn chưa hiểu lắm khái niệm nhanh chậm của điện thoại.
Thấy bạn cùng phòng hớn hở bóc đồ, Diệp Điềm nghĩ mình cũng nên mua vài bộ quần áo, bộ đồ đen thui cô đang mặc là đồ thừa của bà thím, chẳng hợp với cô chút nào.
Thế là Diệp Điềm mở ứng dụng mua sắm có sẵn trong máy lên, phát hiện quần áo trên mạng rẻ thật sự.
Mấy hôm nay ăn uống cô đều dùng tiền trong thẻ ăn, khám sức khỏe với mua mì lạnh hết 30 tệ, vị chi còn 165 tệ, có thể mua trước ít quần áo. Con gái ai mà chẳng thích làm đẹp, kiếp trước khi có tiền, cô cũng điệu đà lắm chứ bộ.
Dựa vào quan sát mấy ngày nay và gu thẩm mỹ vốn có, cô chọn một chiếc áo sơ mi trắng, hai chiếc áo thun trơn màu giá 9 tệ 9, một chiếc váy hoa nhí, một chiếc quần jean và một đôi giày vải, tổng cộng hết có 95 tệ.
Cô biết giá này thì chất vải chắc cũng thường thôi, nhưng với số tiền ít ỏi còn lại trong điện thoại thì có đồ mặc là tốt rồi. Kiếp trước tuy sau này giàu sang toàn mặc lụa là gấm vóc, nhưng hồi bé cô nghèo rớt mồng tơi, quanh năm suốt tháng có mỗi một bộ quần áo mặc lại của hai chị gái, đến lượt cô thì đã vá chằng vá đυ.p, giờ ít ra còn được mặc đồ mới, thế là tốt lắm rồi.
"Cuộc sống bây giờ tiện thật, chỉ cần bấm bấm trên điện thoại, trả tiền xong là hai ngày sau đồ mang đến tận tay." Diệp Điềm thầm cảm thán trong lòng.
Bên kia, Lữ Tâm Di và Triệu Ngọc vẫn đang phân loại đồ. Lữ Tâm Di bóc ra mấy vỉ kẹp tóc, hỏi Triệu Ngọc và Diệp Điềm: "Tớ mua lố kẹp tóc này nhiều quá, các cậu có lấy không? Điềm Điềm, tóc mái cậu dài quá rồi, thử cái này xem." Nói rồi cô cô đưa cho Diệp Điềm một chiếc kẹp tóc có hình heo Peppa.
Diệp Điềm để tóc mái bằng, lớp mái dày cộp che kín lông mày, sắp chọc cả vào mắt. Theo ký ức, cô biết cắt tóc ở đây đắt lắm nên đang phân vân chưa biết tính sao với mái tóc này, không ngờ lại có loại kẹp tóc nhỏ tiện lợi thế này.
Diệp Điềm nhận lấy kẹp tóc, soi vào chiếc gương trang điểm Lữ Tâm Di đưa, kẹp gọn hết phần tóc mái lên, rồi thuận tay buộc gọn phần tóc xõa phía sau thành kiểu đuôi ngựa cao.
"Oa! Điềm Điềm, cậu đáng lẽ phải kẹp mái lên từ lâu rồi mới đúng, xinh dã man luôn, mỗi tội gầy quá! Béo lên tầm 5 cân nữa là cực phẩm." Lữ Tâm Di thốt lên kinh ngạc.
"Cậu thử cái phấn nước này của tớ xem, tuy là hàng nội địa thôi nhưng dùng thích lắm, tớ mua trên livestream của "Gặp Gỡ" đấy, nữ minh tinh đề cử hẳn hoi." Lữ Tâm Di lôi túi đồ trang điểm ra, nhiệt tình dặm phấn lên mặt Diệp Điềm.
"Điềm Điềm cậu đúng là thâm tàng bất lộ nha, cậu không biết mình là đại mỹ nữ à?" Lữ Tâm Di vừa trang điểm giúp Diệp Điềm vừa xuýt xoa.
Triệu Ngọc dọn xong đống vỏ hộp chuyển phát nhanh cũng ngẩng lên nhìn, lập tức bị nhan sắc của Diệp Điềm thu hút.
"Cậu gầy thế này lên hình chắc chắn đẹp lắm, tớ thấy cậu thử làm streamer đi, kiếm được nhiều tiền hơn đi làm thêm ở nhà ăn đấy. Hồi trước tớ cũng định làm beauty blogger, nghỉ hè có lập tài khoản quay mấy cái video đăng lên rồi, mà hiệu quả chán đời lắm." Lữ Tâm Di nói xong, sực nhớ ra điều gì, kéo tay Diệp Điềm: "Đúng rồi, nếu cậu không muốn tự làm thì làm mẫu trang điểm cho tớ đi, thế nào? Hợp tác nhé?"
Triệu Ngọc tuy chỉ một lòng lo học hành và bận rộn việc lớp, hội sinh viên nhưng cũng ủng hộ: "Tâm Di biết trang điểm, Điềm Điềm có nét sẵn, hai cậu thử xem sao."
Nghe vậy, Lữ Tâm Di càng thêm phấn khích, hận không thể lôi ngay Diệp Điềm ra quay chụp. Nhưng giờ ăn tối đã đến, ánh sáng trong phòng lại không đủ, ngày mai lại học cả ngày nên đành hẹn khi khác.
---
Ngày thứ ba là thứ Tư, buổi trưa hôm đó, Diệp Điềm mặc chiếc áo thun và quần mới mua trên Pinduoduo, bắt đầu buổi làm thêm đầu tiên tại nhà ăn số ba.
"Cô bé, việc trong nhà ăn cực lắm đấy, người nhà cháu cũng nỡ để cháu đi làm sao? Thôi được rồi, hôm nay cháu cứ phụ trách rửa rau trước đi, để dì làm thịt gà cho."
Người vừa nói là dì Lưu, nhân viên tạp vụ 47, 48 tuổi, mặc bộ đồng phục lao động của nhà ăn. Dì có dáng người hơi đậm, làn da trắng trẻo, nhìn qua đã thấy rất hiền lành, mỗi tội giọng nói hơi to. Ánh mắt dì nhìn Diệp Điềm tràn đầy vẻ xót xa: "Nhìn chân tay cháu khẳng khiu chưa kìa." Dì nhớ đến cô con gái ở nhà của mình, tuổi cũng sàn sàn như Diệp Điềm mà được cưng như trứng mỏng.