Chương 2.1: Làm thêm ở nhà ăn

Kiếp trước, lúc còn nhỏ nhà nghèo, ăn no cũng đã là chuyện xa xỉ, nào có cơ hội cho cô kén cá chọn canh. Dù món ăn có dở đến đâu, để không chết đói, cũng phải cố mà nuốt cho hết. Không lãng phí thức ăn cũng là thói quen của cô từ trước đến nay.

Ngồi đối diện bàn ăn, Lữ Tâm Di và Triệu Ngọc cũng không thích đồ ăn ở căng tin, chỉ là vì mới khai giảng, còn đang làm quen với cuộc sống đại học, bên ngoài cũng chưa rành đường sá. Hơn nữa, nhà ăn cũng tương đối tiện lợi.

Hai cô bạn nhìn Diệp Điềm đang cắm cúi ăn, khuôn mặt nhỏ bằng bàn tay có chút xanh xao vàng vọt. Lúc mới khai giảng còn không thấy đen lắm, nhưng sau đợt quân sự, cô bạn này quả thực vừa đen vừa gầy. Lòng trắc ẩn của họ bỗng dâng trào, đều cảm thấy nên quan tâm, chăm sóc Diệp Điềm nhiều hơn một chút.

Lữ Tâm Di gắp một miếng sườn cho cô: "Điềm Điềm, tớ gọi sườn xào chua ngọt, cậu thử một miếng xem."

Triệu Ngọc cũng gắp cho cô một thìa cà tím xào thịt bằm: "Cậu gầy quá, ăn nhiều vào."

Diệp Điềm nhìn phần cơm của mình, chỉ có hai miếng thịt kho tàu hâm lại là có thể chia sẻ với mọi người. Chia xong, cô nhìn hộp cơm của mình, gắp miếng sườn Lữ Tâm Di vừa cho. Miếng sườn ngọt gắt, lại nhão nhoét, hoàn toàn không cảm nhận được vị ngon vốn có của thịt, chỉ có thể dùng từ "khó ăn" để diễn tả.

May mà món cà tím xào thịt bằm cũng tạm ổn, còn có thể ăn cùng cơm. Nhưng thịt bằm chắc chắn không phải thịt tươi thái tay, hơn nữa chất lượng thịt cũng rất bình thường, làm ảnh hưởng đến hương vị.

Ăn xong bữa cơm, cô thầm cảm thán trong lòng: "Người ở thế giới này cũng thật đáng thương, toàn ăn những thứ gì thế này?"

Triệu Ngọc là bí thư chi đoàn trong lớp, về đến ký túc xá, cô bạn chợt nhớ ra Diệp Điềm có nộp đơn xin việc làm thêm.

"À đúng rồi Diệp Điềm, đơn xin việc làm thêm của cậu được duyệt rồi đấy, nhưng cậu phải chuẩn bị tâm lý trước nhé, mấy chỗ nhàn hạ như thư viện rất hot, nhiều người tranh giành lắm."

Triệu Ngọc tốt bụng nhắc nhở, rồi nói thêm: "Nghe nói năm nay nhà ăn cũng bắt đầu tuyển nhân viên làm thêm, nhưng hình như chẳng ai muốn đi cả."

"Hi hi, tớ muốn đi chứ! Làm ở nhà ăn tốt quá còn gì, sau này đỡ được tiền cơm. Các cậu đến lấy cơm, tớ còn mách cho món nào ngon, rồi múc cho các cậu nhiều hơn nữa." Diệp Điềm cười toe toét, quả thực cô thích làm ở nhà ăn nhất.

Hai cô bạn cùng phòng nhận ra, Diệp Điềm không còn lầm lì ít nói như mấy ngày trước nữa. Rõ ràng là một cô gái cởi mở, sao lại cứ rụt rè làm gì chứ? Các cô đoán có lẽ Diệp Điềm vì hoàn cảnh gia đình không tốt nên hơi tự ti.

Diệp Điềm ngồi trên ghế nhìn hai cô bạn, các cô ấy mới thực sự là những thiếu nữ mười tám tuổi của thời đại này, mang trong mình sự ngây thơ, nhiệt tình, tuy có chút tiểu thư nhưng lại có suy nghĩ riêng. Độc lập tự chủ, dám yêu dám hận, mang theo khát vọng về một cuộc sống tốt đẹp phía trước, thật đáng quý biết bao!

Không giống như thế giới nơi cô từng sống, địa vị xã hội của phụ nữ rất thấp, mười tám tuổi mà chưa kết hôn sẽ bị người đời chế nhạo. Cô hai mươi tám tuổi vẫn chưa lấy chồng, sớm đã quen với những lời đàm tiếu. Theo cô được biết, ở thế giới này, hai mươi tám tuổi vẫn còn là con gái, cô thực sự ngưỡng mộ điều đó.

---

Sáng sớm hôm sau, Diệp Điềm cùng bạn cùng phòng cố ý đến nhà ăn số hai dùng bữa sáng. Sau đó, các bạn lên lớp, còn cô thì đến phòng công tác sinh viên để lo liệu chuyện làm thêm.

Diệp Điềm mua một chiếc bánh bao và một bát cháo trắng. Không ngoài dự đoán, đồ ăn ở nhà ăn số hai cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, cháo thì nấu bằng cơm thừa pha thêm rất nhiều nước, đun qua loa cho xong chuyện. Bánh bao tuy to nhưng nhân bên trong chỉ bé bằng móng tay cái, lại còn khô khốc, mặn chát, nhưng cô vẫn nghiêm túc ăn hết.

Triệu Ngọc thầm nghĩ, sao Diệp Điềm lại giống tiểu thư khuê các thế nhỉ, ăn một cái bánh bao mà cũng tao nhã, xinh đẹp đến vậy. So sánh một chút, cô thấy mình thật thô kệch.

Thầy giáo phụ trách công tác sinh viên là một thầy giáo trẻ, trông như mới tốt nghiệp không lâu. Thầy giới thiệu các vị trí làm thêm, ngoài nhà ăn ra thì còn có vị trí trực phòng máy tính, còn thư viện thì đã có người nhận rồi. Vừa nghe Diệp Điềm chọn nhà ăn, thầy tỏ ra vô cùng kinh ngạc: "Em chắc chắn không làm ở phòng máy tính mà muốn làm ở nhà ăn sao? Công việc ở đó khá là mệt đấy, mà trông em lại gầy yếu thế này." Thầy có chút lo lắng.

Diệp Điềm mỉm cười gật đầu chắc nịch. Thấy Diệp Điềm không có vẻ gì là miễn cưỡng, thầy giáo đành bắt đầu làm thủ tục cho cô, còn ghi lại số tài khoản ngân hàng để sau này tiện chuyển lương hàng tháng.

"Sau khi về, em ra bệnh viện gần đây lấy máu làm cái giấy khám sức khỏe nhé. Làm việc ở nhà ăn thì cái này là bắt buộc."

Thầy giáo trẻ lại dặn dò thêm: "Đúng rồi, lúc em đến nhà ăn thì mang theo một bản thời khóa biểu của kỳ này để tiện cho việc xếp ca."

"Vâng ạ, em cảm ơn thầy."

Diệp Điềm cảm ơn rồi rời khỏi phòng công tác sinh viên, trực tiếp đi theo bản đồ hướng dẫn, cuốc bộ nửa tiếng đồng hồ đến bệnh viện gần đó lấy máu.

Đến quầy tư vấn của bệnh viện, cô mới biết quy trình cụ thể. Đầu tiên là đăng ký số, sau đó mới đóng tiền, lấy máu rồi chờ kết quả. Cũng may chỉ xét nghiệm máu đơn giản, không đắt lắm, tính cả phí đăng ký, tổng cộng hết hai mươi lăm tệ.