Nhưng đến khâu nhóm than, rất nhiều người đã bị "con boss" đầu tiên này đánh bại. Hai nam sinh không tin vào mắt mình, tranh nhau thử nhóm lửa, hì hục cả buổi mà than vẫn đen sì, chẳng có tí lửa nào. Hết cách, lớp trưởng đành định đi tìm nhân viên công viên mượn súng khò.
"Để tớ thử xem!" Diệp Điềm đứng bên cạnh nhìn mà sốt ruột. Là một người cổ đại chính hiệu, việc nhóm than với cô dễ như ăn kẹo, chỉ cần vài thao tác đơn giản là than đã bén lửa đỏ rực.
"Oa! Lợi hại quá đi!" Các bạn trong lớp ồ lên thán phục.
Ngày thường họ ít khi chú ý đến Diệp Điềm. Trong cùng một phòng ký túc xá, Lê Duyệt là tiểu thư xinh đẹp nổi bật; Triệu Ngọc học giỏi lại là bí thư năng nổ; Lữ Tâm Di hoạt bát, khéo léo, ai cũng chơi được. Chỉ có Diệp Điềm gầy gò ốm yếu, ít nói, mờ nhạt đến mức gần như vô hình.
Hôm nay nhìn kỹ lại mới thấy: Ơ kìa, Diệp Điềm hình như khác hẳn hồi mới nhập học nha. Bốn cô gái phòng đó đúng là "mây tầng nào gặp mây tầng đó", toàn người xinh đẹp ưu tú tụ họp một chỗ cả!
Chờ Diệp Điềm giúp chia than hồng sang các bếp lò khác và quạt cho lửa vượng lên, các bạn học liền chia nhau lấy đồ ăn bắt đầu nướng.
Thấy mọi người cầm cánh gà, thịt xiên đặt lên vỉ nướng, Diệp Điềm cũng lấy một nắm xiên thịt dê, ngồi xuống bên cạnh bếp lò của nhóm mình bắt đầu nướng.
Một lúc sau, mùi thơm của thịt nướng chưa thấy đâu mà mùi khét lẹt đã bốc lên nồng nặc.
"Cháy... cháy rồi! Cánh gà của cậu cháy đen thui rồi kìa!"
"Toang rồi ông giáo ơi, xiên thịt thành than rồi!"
Tiếng kêu la í ới vang lên không ngớt, hỗn loạn cả một góc công viên.
Tay trái Diệp Điềm thoăn thoắt lật những xiên thịt, tay phải điêu luyện rắc gia vị, mùi thơm ngào ngạt lan tỏa khắp không gian.
"Nướng xong rồi đây, ai ăn nào?" Diệp Điềm chia đống thịt nướng thành hai phần bằng nhau, nhẹ nhàng đập hai bó xiên vào nhau hai cái "cạch cạch" để rũ bớt gia vị thừa, sau đó giơ cao những xiên thịt dê vàng ruộm, mỡ chảy xèo xèo đang bốc khói nghi ngút, hỏi các bạn học và bạn cùng phòng đang vây quanh.
"Tớ! Tớ muốn!" Mọi người chẳng ai khách sáo, nhao nhao giơ tay xin phần.
Lê Duyệt đang chật vật đánh vật với một xiên cánh gà. Cô cô luống cuống tay chân, vừa sợ lửa không dám đứng gần bếp, vừa sợ nướng không chín. Muốn bỏ cuộc nhưng lại tiếc của không nỡ vứt đi, tiến thoái lưỡng nan.
"Cậu đưa cánh gà đây tớ nướng nốt cho, ăn thịt dê trước đi này!" Diệp Điềm đón lấy xiên cánh gà từ tay Lê Duyệt, rồi đưa cho cô cô xiên thịt dê cuối cùng vừa nướng xong.
Lê Duyệt như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng đổi chác, nhận lấy xiên thịt, cắn nhẹ một miếng.
Lớp mỡ dê sau khi được nướng trên than hồng tứa ra béo ngậy, hòa quyện với muối, ớt bột và hạt thì là thơm nồng, như được thổi hồn vào từng thớ thịt. Cắn một miếng, lớp vỏ bên ngoài giòn sém cạnh, bên trong thịt mềm ngọt mọng nước, vị cay tê vừa phải kí©h thí©ɧ vị giác, ngon đến mức vừa nuốt miếng đầu đã muốn cắn ngay miếng thứ hai.
Nhưng nhìn thấy Diệp Điềm vẫn đang cặm cụi nướng cánh gà giúp mọi người mà chưa được ăn miếng nào, Lê Duyệt bèn bẻ đôi xiên thịt trên tay, đưa phần dưới cho Diệp Điềm: "Há miệng ra nào, tớ bón cho!"
Diệp Điềm cười tít mắt, há miệng cắn gọn ba bốn miếng thịt tuốt khỏi xiên, nhai nhồm nhoàm: "Ưm, ngon thật!"
Mẻ đầu tiên Diệp Điềm chỉ nướng 8 xiên, bản thân cô không lấy, chia cho bạn cùng phòng và mấy bạn đứng gần mỗi người một xiên là hết sạch. Xiên thịt dê vốn nhỏ, ăn vèo cái là hết. Mẻ thứ hai còn chưa nướng xong, 8 người kia đã ăn xong, mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào tay Diệp Điềm như chờ mẹ về chợ.
Triệu Ngọc dứt khoát chạy đi lấy một nắm lớn thịt dê sống, ước chừng hơn 20 xiên, đặt cái "bộp" trước mặt Diệp Điềm. "Điềm Điềm, cậu nướng đỉnh quá, còn ngon hơn cả mấy quán nướng ngoài cổng trường nữa. Huhuhu! Ngon muốn khóc luôn á!"
"Chuẩn cơm mẹ nấu! Trình độ nướng của Diệp Điềm quá chuyên nghiệp, đúng kiểu ngoài giòn trong mềm, ăn cuốn dã man!" Một nam sinh đứng cạnh cũng gật đầu lia lịa, hai mắt phát sáng.
"Suỵt! Bé cái mồm thôi, tí nữa mọi người nghe thấy kéo đến đây là bọn mình hết phần ăn đấy!" Lữ Tâm Di đưa ngón tay lên miệng ra hiệu, thì thầm với mấy người xung quanh.
Diệp Điềm nghe vậy phì cười, nhưng tay vẫn không ngừng nghỉ. Cô xếp một hàng thịt xiên xen kẽ với mấy cái cánh gà nướng dở của các bạn lên vỉ, một tay lật trở liên tục, một tay cầm quạt phe phẩy cho than cháy đều.
Xung quanh, 8-9 cặp mắt hau háu nhìn chằm chằm vào bếp lò, nuốt nước miếng chờ mẻ thứ hai ra lò.
"Đừng tranh nhau vội, để phần cho Điềm Điềm mấy xiên đã!" Lữ Tâm Di hô lên trước tiên. Triệu Ngọc nhanh tay gạt riêng một cái cánh gà và vài xiên thịt để dành cho Diệp Điềm.
Sau đó, cuộc chiến tranh giành đồ ăn chính thức bắt đầu. Mỗi người chỉ cướp được hai xiên thịt, cánh gà thì một xiên có hai cái, số lượng có hạn nên mỗi người chỉ được chia một cái.
Diệp Điềm lại xếp tiếp mấy chục xiên thịt, cánh gà, hẹ, ngô lên vỉ, phủ kín mặt bếp, sau đó mới thong thả cầm phần của mình lên ăn.
"Ừm, tay nghề mình vẫn ổn phết." Cô thầm tự khen mình. Trước kia cô cũng giỏi nướng thịt, từng nướng cả con dê, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc chia thịt thành từng xiên nhỏ thế này. Cách này quả thực tiện lợi, thịt chín đều và ngấm gia vị hơn hẳn.
Thời gian qua, thi thoảng cô đi cùng bạn bè ra phố ẩm thực cạnh trường, thấy người ta nướng thịt cô cũng âm thầm quan sát học hỏi, hôm nay vừa hay có dịp thực hành. "Kỹ thuật của bổn cô nương quả nhiên lợi hại, nướng mấy xiên thịt này chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ!" Trong lòng cô không khỏi dấy lên chút đắc ý.