Chương 9: Đi dạo phố và ăn lẩu

Vậy... liệu cô có thể tận dụng thời gian làm thêm ở nhà ăn để quay video ngay tại bếp ăn trường học không? Video nấu ăn ở nhà ăn sinh viên hình như rất hiếm người làm, biết đâu đây lại là một góc nhìn mới lạ và độc đáo!

Chủ nhật, Diệp Điềm được nghỉ làm, Lê Duyệt cũng không về nhà nên bốn cô gái trong ký túc xá rủ nhau đi dạo phố.

Mặc dù thời nay mua sắm online cực kỳ phát triển, nhưng con gái vẫn thích cảm giác được lượn lờ phố xá, xem phim và tận hưởng niềm vui khi được trực tiếp thử quần áo tại cửa hàng.

Sinh viên thường thích ghé các chuỗi cửa hàng thời trang nhanh, quần áo ở đây giá cả phải chăng, mẫu mã đa dạng lại có nhiều món đồ cơ bản dễ phối. Lê Duyệt tuy là tiểu thư nhà giàu, ngày thường toàn dùng hàng hiệu đắt tiền nhưng tính tình lại rất hòa đồng, khiêm tốn, không hề ra vẻ ta đây. Dù không mua gì, cô cô vẫn vui vẻ đi cùng, kiên nhẫn đợi các bạn thử đồ.

Đây là lần đầu tiên Diệp Điềm được đi dạo phố ở thời hiện đại, nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ. Cô muốn mua rất nhiều thứ. Trời sắp chuyển mùa mà cô vẫn chưa có quần áo ấm. Hơn nữa cô còn muốn đổi một chai dầu gội đầu tốt hơn, chai dầu gội mấy đồng bạc của nguyên chủ dùng chán quá, khiến tóc tai cứ xơ xác như rơm rạ.

Cô còn muốn mua thêm kem dưỡng da tay. Suốt ngày làm việc trong bếp tiếp xúc với nước và dầu mỡ, tay cô ngày càng thô ráp, cần phải bảo dưỡng gấp. Ngay cả mấy đồ dùng hàng ngày như khăn mặt, kem đánh răng, bàn chải... Diệp Điềm cũng muốn thay mới hết. Nhưng chưa kịp thực hiện thì đã bị "quản gia" Lữ Tâm Di ngăn lại.

"Điềm Điềm, cậu khoan hãy mua mấy thứ linh tinh này, đừng có mới kiếm được tí tiền đã tiêu hoang. Sắp đến ngày 11/11 rồi, lúc đó sale mạnh lắm, bọn mình gom đơn mua chung trên mạng sẽ rẻ hơn nhiều." Lữ Tâm Di với kinh nghiệm săn sale dày dặn đã sớm lên danh sách mua sắm chi tiết cho cả phòng.

Thế là cuối cùng Diệp Điềm chỉ mua một chiếc áo hoodie, một chiếc áo khoác gió và một chiếc quần dài. Những thứ khác đành nhịn chờ đến ngày hội mua sắm 11/11. Mặc dù vậy, sau khi thanh toán xong, quỹ đen 1400 tệ của cô cũng vơi đi đáng kể, chỉ còn chưa đến 1000 tệ.

Trừ Lê Duyệt ra thì ai cũng có đồ mang về. Đặc biệt là Lữ Tâm Di, miệng thì khuyên Diệp Điềm tiết kiệm nhưng bản thân lại không kìm được lòng, tay xách nách mang bao nhiêu là túi lớn túi nhỏ.

Trưa đến, cả nhóm kéo nhau đi ăn lẩu cay Tứ Xuyên. Nồi lẩu đỏ ngầu ớt và dầu sôi sùng sục, bốc hơi nghi ngút, bốn cô gái gọi toàn món mình thích, ăn uống vô cùng vui vẻ.

Ban đầu mọi người định chia tiền kiểu A-A, nhưng Lữ Tâm Di và Lê Duyệt cứ tranh nhau trả. Cuối cùng Lê Duyệt nhanh tay hơn đã thanh toán xong. Mấy cô gái thống nhất với nhau, những lần đi ăn sau sẽ luân phiên nhau mời, không được để Lê Duyệt giành trả tiền nữa.

Ở thế giới cũ của Diệp Điềm cũng có món lẩu, nên cô không quá bỡ ngỡ. Tuy nhiên có những loại nguyên liệu cô chưa từng ăn bao giờ như ruột ngỗng, óc heo, cuống tim... cô đều nếm thử hết, ăn đến mức quên cả trời đất. Đương nhiên, món cô thích nhất vẫn là ngồng tỏi. Nước lẩu cay tê thấm đẫm vào từng thớ rau giòn sần sật, kết hợp với vị ngọt thanh vốn có của nó, quả thực là mỹ vị nhân gian!

Diệp Điềm cảm thấy lẩu cay hiện đại có hương vị phong phú và kí©h thí©ɧ hơn hẳn lẩu nước hầm xương cô từng ăn, vị cay tê khiến người ta vừa xuýt xoa vừa nghiện. Lại thêm lần đầu tiên được uống "nước ngọt có ga vui vẻ" mát lạnh, cảm giác sảng khoái tê tái từ đầu lưỡi chạy dọc xuống tận dạ dày, đúng là phê đến tận óc!

Cô cũng rất muốn mời mọi người một bữa, nhưng thực lực kinh tế hiện tại chưa cho phép, đành tự nhủ phải nỗ lực kiếm tiền hơn nữa. Tuy nhiên, cô càng muốn để các bạn nếm thử tay nghề nấu nướng của mình hơn, ngặt nỗi không có chỗ để trổ tài. Không ngờ cơ hội lại đến nhanh như vậy.

---

Khai giảng đã hơn một tháng nhưng lớp của Diệp Điềm vẫn chưa tổ chức tụ tập lần nào. Có nhiều bạn gặp mặt tuy quen nhưng vẫn chưa nhớ hết tên nhau. Vì vậy ban cán sự lớp quyết định tổ chức một buổi dã ngoại mùa thu để mọi người vừa thư giãn, vừa gắn kết tình cảm.

Kế hoạch là đến một công viên ngoại ô gần trường để nướng BBQ, mỗi người đóng 100 tệ. Nếu là mấy ngày trước, Diệp Điềm có lẽ sẽ không đi vì trong túi chẳng còn nổi 100 tệ. May mắn là nhờ phi vụ làm người mẫu cho Lữ Tâm Di và lương làm thêm ở nhà ăn, cô đã có thể thoải mái tham gia hoạt động tập thể này.

Thực ra trước đó Triệu Ngọc có tìm cô, hỏi xem cô có muốn xin trợ cấp sinh viên nghèo không. Cô suy nghĩ một chút rồi từ chối. Tuy cô không có tiền, nhưng cô tin vào khả năng kiếm tiền của mình, vẫn có thể tự lo liệu việc học và cuộc sống, chi bằng nhường suất trợ cấp đó cho những bạn khó khăn hơn.

Hôm đi dã ngoại, thời tiết đẹp vô cùng, trời thu mát mẻ, nắng vàng rực rỡ.

Hơn 40 sinh viên trong lớp có mặt đông đủ, ai nấy đều hớn hở như chim sổ l*иg, tiếng cười nói ríu rít không ngớt. Diệp Điềm cũng bị không khí thanh xuân này lây nhiễm, cảm thấy mình như trẻ lại thời thiếu nữ. Dù thời đó cô học nghề bếp vất vả trăm bề nhưng cũng có những niềm vui rất riêng.

Ban cán sự đã thuê sẵn bếp nướng, mua đầy đủ thực phẩm, gia vị và đồ uống. Nguyên liệu phong phú vô cùng: cánh gà, bắp ngô, hẹ, cà tím, thịt xiên nướng... thứ gì cũng có. Các bạn sinh viên nóng lòng muốn trổ tài, ai cũng ảo tưởng mình sẽ nướng ra những xiên thịt thơm phức như ngoài hàng.