Chương 8.1: Beauty blogger

[Thực ra nhà ăn số ba vẫn luôn như vậy, trước kia thỉnh thoảng cũng có ngày nào đó, hoặc món nào đó đột xuất ngon bất thường.]

Thế là mọi người lại càng thêm tò mò, chẳng lẽ nhà ăn số ba thực sự đang giấu một vị Trù Thần "cao nhân bất lộ tướng" sao?

---

"Điềm Điềm, mấy ngày nghỉ cậu đi làm ở nhà ăn suốt à? Cái bài đăng về Trù Thần trên diễn đàn là sao thế? Nhà ăn số ba thực sự có nhân vật lợi hại như vậy hả?" Lữ Tâm Di tò mò hỏi Diệp Điềm.

Diệp Điềm chưa bao giờ lên diễn đàn trường, nhưng chuyện đồ ăn nhà ăn thì cô đương nhiên biết rõ. Cô không tiện nói một phần trong số đó là do mình làm, bèn đổ hết công lao lên đầu Vân sư phụ: "À, chuyện là mấy hôm đó các đầu bếp khác nhà có việc nghỉ hết, vị đại sư phụ vốn ít khi động thủ phải đích thân đứng bếp làm ba ngày đấy."

"Hóa ra nhà ăn số ba còn có đầu bếp xịn như vậy!" Triệu Ngọc cũng tò mò sán lại gần. Cô bạn dặn dò Diệp Điềm: "Điềm Điềm, lần sau nếu vị đại sư phụ đó lại ra tay nấu ăn thì cậu nhớ báo trước cho bọn tớ một tiếng nhé, bọn tớ nhất định phải đi nếm thử."

"Ok luôn!"

---

Ngoài thời gian ôn tập bài vở, đặc biệt là môn tiếng Anh "khó nhằn", Diệp Điềm còn phát hiện ra một thứ vô cùng thú vị, đó là tiểu thuyết mạng.

Ở cổ đại, cô cũng từng đọc qua mấy cuốn thoại bản về thư sinh tiểu thư, nhưng chưa bao giờ biết rằng thời hiện đại lại có đủ loại tiểu thuyết phong phú như vậy, quả thực như mở ra cánh cửa dẫn đến thế giới mới.

Cô lướt web tìm đọc vài bộ tiểu thuyết về người cổ đại xuyên đến hiện đại, phát hiện nhân vật chính nhà người ta đều nhanh chóng hô mưa gọi gió. Người thì bán một bức thêu giá mấy trăm vạn, người thì thi họa đoạt giải thưởng lớn quốc tế, người thì đầu bếp mở chuỗi nhà hàng, giành quán quân cuộc thi Vua đầu bếp... Chẳng có mấy ai "trứng chọi đá", chật vật kiếm sống như cô.

Cô ngẫm nghĩ kỹ lại, bản thân mình ngoài nấu ăn ra thì hình như chẳng có kỹ năng gì đặc biệt. Cô không xuất thân từ dòng dõi tiểu thư khuê các nên không biết thêu thùa, cầm kỳ cũng chẳng thông thạo. Lớn lên được học chữ nghĩa nên thư pháp tạm coi là nhìn được, quốc họa cũng vẽ được vài nét. Có lẽ do tay quen xóc chảo, thái rau quanh năm nên cổ tay rất có lực, khi viết bút lông hay vẽ tranh, nét bút và đường nét đều rất ổn định, cứng cáp. Ngay cả Lục vương gia ngày trước cũng từng khen chữ cô phóng khoáng hào hùng, có khí khái riêng.

Nhưng dựa vào thư pháp để kiếm tiền kiểu gì đây? Thời đại này tuy có các lớp dạy thư pháp cho trẻ em, nhưng cô lại không có cái gọi là chứng chỉ hay bằng cấp sư phạm. Hơn nữa chương trình học năm nhất đại học khá nặng, cô còn phải đi làm thêm ở nhà ăn, lấy đâu ra thời gian đi dạy thêm thư pháp.

Nghĩ đi nghĩ lại, cô vẫn chưa tìm ra cách nào để kiếm tiền nhanh chóng. Bất ngờ thay, điện thoại báo tin nhắn tinh tinh, thẻ ngân hàng của cô nhận được một khoản tiền nhỏ. Đó là lương làm thêm tháng đầu tiên do nhà trường chuyển khoản. Tháng 9 cô chỉ làm việc hai tuần nên nhận được 360 tệ.

Số tiền này chưa bằng tiền sinh hoạt phí một tuần của nhiều bạn sinh viên khác, nhưng đối với Diệp Điềm thì lại là một khoản đáng kể. Hiện nay, sinh hoạt phí trung bình của một sinh viên rơi vào khoảng 1000 đến 1500 tệ, khá giả hơn thì hai ba ngàn, tất nhiên những tiểu thư công tử nhà giàu tiêu 5000 hay một vạn một tháng cũng là chuyện bình thường.

Số tiền Diệp Điềm kiếm được chỉ đủ đảm bảo cho cô những nhu cầu cơ bản nhất: ăn no, mặc ấm với đồ giá rẻ. Muốn tiêu pha xa xỉ một chút là điều hoàn toàn không thể.

"Haizz, vẫn phải nỗ lực kiếm tiền thôi!" Diệp Điềm nhìn số dư tài khoản, lăn một vòng trên giường rồi bò dậy tiếp tục cày tiểu thuyết mạng.

---

Sau kỳ nghỉ lễ Quốc khánh, Lữ Tâm Di sực nhớ ra kế hoạch làm beauty blogger của mình, vội vàng lôi kéo Diệp Điềm làm người mẫu để quay video trang điểm. Diệp Điềm thấy cũng thú vị, vả lại cô cũng chẳng sợ lộ mặt, dù sao cũng chẳng ai quen biết mình, biết đâu đây lại là một cơ hội tốt.

Lữ Tâm Di quả thực rất có khiếu trang điểm. Bản thân cô cô có nhan sắc tầm trung, da hơi ngăm vàng, nhưng qua bàn tay phù phép của phấn son, nhan sắc thăng hạng ít nhất 30%, biến thành một tiểu mỹ nữ tinh tế ngọt ngào, khiến mấy chàng trai trong trường phải theo đuổi.

Hiện tại, toàn bộ gia tài mỹ phẩm dưỡng da của Diệp Điềm chỉ vỏn vẹn một lọ sữa dưỡng thể hiệu Đại Bảo giá rẻ, rửa mặt vẫn dùng xà bông thơm, đến thỏi son dưỡng môi cũng không có. Nhân dịp này cô cũng muốn trải nghiệm kỹ thuật trang điểm hiện đại xem sao, bèn ngoan ngoãn ngồi lên ghế để mặc Lữ Tâm Di tô vẽ.

Diệp Điềm cao 1m65, thuộc dạng không cao không thấp. Lúc mới nhập học cô chỉ nặng 40kg, sau một thời gian được ăn no ở nhà ăn thì đã tăng lên 42.5kg. Người bình thường không phải diễn viên thì không cần quá gầy, với chiều cao này, nếu tăng lên tầm 45-47kg nhìn sẽ khỏe mạnh và cân đối hơn.

Nhưng cũng chính vì gầy nên cô cực kỳ ăn ảnh. Dưới đôi bàn tay khéo léo của Lữ Tâm Di, làn da hơi sạm nắng của Diệp Điềm trở nên trắng sáng mịn màng, lông mày lá liễu thanh tú, sống mũi cao thẳng, đôi môi nhỏ nhắn hồng nhuận chúm chím. Đặc biệt là đôi mắt to tròn long lanh như mắt nai con sau khi được chuốt mi cong vυ"t và tán phấn mắt, khiến ngũ quan vốn đã hài hòa của cô càng thêm tinh tế lập thể, cả khuôn mặt như bừng sáng.