Chương 7.1: Ai mới là Trù Thần?

Tối hôm đó, theo sự sắp xếp của Vân sư phụ, Diệp Điềm lại trổ tài làm món rau chân vịt trộn và thăn bò xào ớt ngâm.

Vân sư phụ cũng không chịu kém cạnh, ông làm hai món đặc sản vùng Đông Bắc là thịt heo chiên giòn sốt chua ngọt và rau củ xào thập cẩm, ngoài ra còn có thêm canh bò chua cay, dường như muốn âm thầm so tài với món thăn bò của Diệp Điềm.

Sinh viên đến nhà ăn dùng bữa ai nấy đều phải thốt lên kinh ngạc: "Ngon quá xá! Sao đồ ăn hôm nay lại xuất sắc thế này? Đổi đầu bếp rồi à? Chất lượng món ăn hôm nay ăn đứt mấy quán cơm bên ngoài, xứng đáng được phong thần trong hệ thống nhà ăn trường mình!"

Hơn nữa, giá cả ở nhà ăn lại quá hời, một món mặn một món chay chỉ tốn khoảng 8 đến 10 tệ, ra ngoài làm sao tìm được chỗ nào rẻ như vậy?

Hiệu ứng truyền miệng lan nhanh như gió, các sinh viên lập tức nhắn tin trong các hội nhóm, thông báo cho những người bạn cùng cảnh ngộ ở lại trường trong dịp lễ biết tin động trời này: Nhà ăn số ba hôm nay có biến, đồ ăn ngon tuyệt đỉnh, mau đến thử ngay kẻo lỡ!

Ngày hôm sau, lượng sinh viên đổ về nhà ăn tăng lên theo cấp số nhân. Bốn người trong nhà ăn số ba bận đến mức chân không chạm đất, hận không thể mọc thêm tay.

Cũng may dì Lưu làm việc nhanh nhẹn, Tiểu Lý tuy thái rau hơi ẩu nhưng được cái tốc độ không tồi. Diệp Điềm thì cái gì cũng làm được, rửa rau xong lại quay sang giúp Tiểu Lý thái, thái xong lại cùng Vân sư phụ đứng bếp xào nấu.

Vân sư phụ cũng bị cuốn theo không khí làm việc hăng say, tách trà và chuỗi hạt gỗ hoàng đàn đều bị ông gạt sang một bên.

Thực ra, Diệp Điềm vẫn chưa tung hết mười phần công lực, cô chỉ phát huy khoảng bảy phần mà thôi. Lúc thái rau cô cố tình làm chậm lại một chút, mỗi món ăn cô đều nêm nếm để lại một chút dư vị chưa hoàn hảo. Bởi lẽ nếu làm quá xuất sắc, e rằng sẽ gây sự chú ý và những rắc rối không đáng có.

Chính vì thế, Vân sư phụ tuy cảm thấy món ăn của Diệp Điềm rất khá, hương vị có thể coi là kinh diễm, nhưng ngẫm kỹ lại thì ông vẫn thấy trình độ của cô chỉ ngang ngửa mình, so với sư phụ của ông thì vẫn còn kém một bậc.

Trần Trì đã kiên trì ăn cơm ở nhà ăn số ba suốt ba ngày liền. Cậu gần như tin chắc rằng vị đầu bếp thần bí kia sẽ mãi ở đây. Cậu thậm chí còn định lẻn vào bếp sau để thám thính hư thực, xem dung nhan của cao nhân rốt cuộc ra sao. Kết quả là cửa bếp đóng kín mít, cậu thập thò ngó nghiêng nửa ngày trời mà chẳng thấy được gì.

Đến trưa ngày thứ tư, đồ ăn của nhà ăn số ba đột nhiên quay trở lại phong độ "thảm họa" như xưa.

Trần Trì buồn bực không thôi, nhưng cậu không tin vào vận đen của mình, tối đến lại mò tới. Sau đó cậu đành phải ngậm ngùi thừa nhận: Haizz! Vị đầu bếp thần bí kia chắc lại nghỉ phép rồi...

Mấy vị sư phụ nhận ca trực tiếp theo không thể ngờ rằng, ngày mùng 4 vẫn còn đang trong kỳ nghỉ lễ mà lại có đông sinh viên, thậm chí cả giảng viên đến ăn như vậy.

Tuy Vân sư phụ trước khi về đã dặn dò họ chuẩn bị nhiều đồ hơn vì lượng khách đang tăng, nhưng họ làm vẫn không đủ bán. Cả bếp nháo nhào làm thêm hai món xào đơn giản, kết quả vẫn bán sạch banh.

Thấy vậy, bữa tối họ lại cố tình nấu nhiều hơn ngày thường, ai ngờ khách đến lại vắng hoe, đồ ăn ế chỏng chơ.

Sang ngày mùng 5, nhà ăn số ba cuối cùng cũng trở về trạng thái bình thường của những ngày nghỉ lễ: khách lèo tèo vài ba mống.

---

Diệp Điềm có bốn ngày nghỉ phép, cô dự định sẽ ra ngoài đi dạo một chuyến. Trừ ngày đầu tiên xuyên đến đây phải đi bệnh viện khám sức khỏe, còn lại cô chỉ loanh quanh ký túc xá, lên lớp rồi đi làm thêm, chưa thực sự bước chân ra khỏi cổng trường để ngắm nhìn thế giới này.

Ban đầu cô định đi xe buýt, nhưng sau thấy nhiều bạn sinh viên đi xe đạp công cộng rất tiện lợi. Nguyên chủ Diệp Điềm cũng biết đi xe đạp, nên cô nảy sinh ý định tự đạp xe đi chơi.

Sau một hồi loay hoay nghiên cứu cách mở khóa trên điện thoại, cuối cùng cô cũng mở được một chiếc. Cô bắt đầu lục lại ký ức về cách đạp xe, đồng thời quan sát động tác của hai bạn sinh viên bên cạnh: Đầu tiên là bước qua yên xe, một chân chống đất, một chân đặt lên bàn đạp, dùng sức đạp mạnh về phía trước là xe sẽ chạy.

Diệp Điềm cũng bắt chước làm theo.

Nhưng nhìn người khác làm thì dễ, đến lượt mình thì chiếc xe đạp chẳng chịu nghe lời chút nào. Cô vừa đạp một cái, chiếc xe đã lảo đảo muốn đổ nghiêng sang một bên, cô vội vàng bẻ lái lại rồi chống chân phanh gấp, người loạng choạng suýt ngã. Cũng may là chưa "đo đất".

Cô không nản chí, tiếp tục trèo lên xe thử lại. Lần này thì thành công! Chiếc xe chạy xiêu vẹo về phía trước, nhưng dần dần cô cũng kiểm soát được tay lái. Dù sao thì nguyên chủ cũng biết đi xe, cơ thể vẫn còn lưu lại ký ức vận động.

Đúng lúc này, một chiếc Porsche Panamera màu trắng từ cổng trường lao ra. Giao lộ bên ngoài trường là đường hai chiều, xe cộ phải đi bên phải. Khi chiếc xe lướt qua bên cạnh Diệp Điềm, bánh trước xe đạp của cô vô tình cán phải một hòn đá nhỏ, tay lái bị ngoặt sang trái, quẹt mạnh vào sườn chiếc ô tô.

Cũng may tốc độ xe ô tô không nhanh, nhưng cú va chạm cũng khiến Diệp Điềm ngã lăn ra đất cùng chiếc xe đạp.

Trần Trì ngồi trong xe cũng bị dọa hết hồn, vội vàng tấp xe vào lề rồi nhảy xuống xem xét tình hình: "Chết cha! Mình đâm vào người ta rồi!"

Diệp Điềm tuy bị ngã hơi đau nhưng không bị thương tích gì, cô chẳng cần ai đỡ, tự mình lồm cồm bò dậy.