"Ưm ưm, ngon tuyệt!" Tiểu Lý giơ ngón cái lên. "Đậu hũ Tứ Xuyên của Vân sư phụ vừa mềm vừa mượt là nhất rồi, không ngờ món thịt rang cháy cạnh của Điềm Điềm cũng xuất sắc thế này, sinh viên hôm nay đúng là có lộc ăn!"
"Còn món cải thảo xào giấm nữa, hay là cô làm nốt thử xem." Vân sư phụ suy tư một chút rồi quyết định thử thách Diệp Điềm thêm một món nữa xem tay nghề cô đến đâu.
"Vâng ạ." Diệp Điềm cầu còn không được, cô gái vốn luôn điềm đạm, kín tiếng nay bỗng lộ ra chút vẻ kiêu ngạo đáng yêu.
Cải thảo xào giấm, đối với cô mà nói thì dễ như ăn kẹo. Không phải khoe khoang chứ kể cả nhắm mắt cô cũng xào chuẩn không sai một ly hỏa hầu nào, ngon đến mức ngửi mùi thôi đã chảy nước miếng.
Diệp Điềm nhanh nhẹn rửa chảo, lại bật bếp đun dầu. Động tác của cô thuần thục như nước chảy mây trôi, phảng phất như đã làm cả vạn lần.
Khi ớt khô trong dầu ngả màu sẫm, Diệp Điềm trút cải thảo vào, xóc chảo liên tục với lửa lớn. Canh đúng thời điểm cải vừa chín tới, cô nêm nước tương, đường, giấm và chút dầu hào, lại xóc chảo thêm hai cái rồi trút ra khay.
Toàn bộ quá trình diễn ra mượt mà, đẹp mắt khiến Tiểu Lý và dì Lưu đứng xem đến trợn mắt há hốc mồm.
"Em... em còn biết xóc chảo á? Cái chảo to thế kia mà em cũng hất được sao!" Tiểu Lý nói lắp bắp, hôm nay Diệp Điềm mang đến cho cậu ta quá nhiều cú sốc.
Vân sư phụ đứng bên cạnh trong lòng cũng dậy sóng: "Cô bé này trình độ ngang ngửa mình, mà tuổi đời còn chưa bằng một nửa mình. Nếu sư phụ mình mà nhìn thấy, chắc chắn sẽ thích lắm đây. Không biết con bé học nấu ăn ở đâu, đúng là Trường Giang sóng sau xô sóng trước!"
Hôm nay có Vân đại trù đích thân ra tay, lại thêm hai món tuyệt phẩm của Diệp Điềm, có thể nói những sinh viên không về quê dịp lễ mà chịu khó đến nhà ăn số ba dùng bữa đúng là vớ được món hời.
---
Trần Trì sau lần bị bạn cùng phòng cười nhạo thì vẫn luôn ấm ức không cam lòng. Cậu luôn có linh cảm rằng ở nhà ăn số ba có một cao thủ ẩn mình, những món ăn thảm họa ngày thường không phải là trình độ thật sự của nơi này.
Vốn dĩ nghỉ lễ cậu cũng định về nhà, nhưng bố mẹ bận đi tham gia sự kiện ngày Quốc khánh, về nhà cũng chỉ ăn cơm bảo mẫu nấu, nên cậu quyết định ở lại trường, đến nhà ăn số ba thử vận may một lần nữa.
Đến giờ trưa, cửa nhà ăn mở ra, lác đác mười mấy sinh viên cầm hộp cơm đi vào, chẳng cần phải xếp hàng chen chúc. Mọi người đến trước tủ kính nhìn vào: Chà! Được đấy nha, không hổ là ngày Quốc khánh, đến cái "nhà ăn thảm họa" này cũng cải thiện bữa ăn ra trò.
Thực ra hôm nay món ăn không nhiều, tổng cộng chỉ có sáu món: Cải thảo xào giấm, đậu hũ Tứ Xuyên, thịt rang cháy cạnh, thịt heo xào hương cá, cá đù vàng chiên giòn và trứng xào cà chua. Nhưng có thể nói là chay mặn kết hợp, hải sản thịt thà đầy đủ.
Trần Trì là người đầu tiên bước vào, cậu nhanh chóng nhận ra sắc thái các món ăn hôm nay khác hẳn mọi khi. Nhìn màu sắc, ngửi mùi hương... chẳng lẽ là đại sư ra tay rồi? Món nào cậu cũng muốn nếm thử, thế là dứt khoát gọi cả sáu món, mỗi món một ít, tổng cộng hết hơn 40 tệ.
Vì ít người ăn nên dì Lưu và Tiểu Lý múc thức ăn rất hào phóng, khay cơm inox bốn ngăn của Trần Trì đầy ngồn ngộn.
Thức ăn mới ra lò còn bốc khói nghi ngút, nhìn thôi đã muốn ăn ngay lập tức. Trần Trì nếm thử một miếng thịt heo xào hương cá: "Ừm, không tồi, đây là cách làm kiểu phương Bắc, có cho thêm đường tạo vị ngọt nhẹ, độ sệt của nước sốt cũng vừa phải, đã cô đọng lại bám đều vào thịt chứ không bị lõng bõng nước."
Sau đó cậu gắp một miếng thịt rang cháy cạnh. Cắn một miếng, thịt ba chỉ hơi sém cạnh thơm lừng nhưng không hề bị khô cứng, kỹ thuật canh lửa quả thực chuẩn xác. Tỏi tây và ớt xanh trung hòa hoàn hảo độ ngấy của mỡ heo, tạo nên hương vị phong phú và có tầng lớp rõ ràng.
Cải thảo xào giấm giòn tan, chua ngọt đưa cơm, cậu ăn liền tù tì mấy miếng. Đậu hũ Tứ Xuyên cay tê nồng nàn, đậu mềm mượt tan trong miệng. Trứng xào cà chua tuy bình thường nhưng cũng tròn vị. Cá đù vàng chiên giòn rụm, nhai được cả xương, càng nhai càng bùi.
Vị giác của Trần Trì cực kỳ nhạy bén. Sau khi nếm đủ sáu món, cậu phát hiện mình thích nhất là thịt rang cháy cạnh và cải thảo xào giấm. Cảm giác như hai món này và bốn món còn lại không phải do cùng một người nấu. Nó mang lại cảm giác tương tự như bát mì trộn mỡ hành hôm trước, trong món ăn dường như có gửi gắm tình cảm, ăn vào thấy vui vẻ lạ thường. Mặc dù đậu hũ và thịt xào hương cá cũng rất ngon, cá chiên cũng ổn, nhưng vẫn cảm thấy thiếu thiếu một chút gì đó rất khó tả.
Hôm nay cậu cuối cùng cũng được thỏa mãn, cảm giác suy đoán của mình quả nhiên không sai. Nhà ăn số ba tuyệt đối ẩn giấu một Trù Thần, kiểu nhân vật "Tảo Địa Tăng" trong truyện kiếm hiệp, ngày thường không lộ diện, thi thoảng hứng lên mới ra tay một lần, ai may mắn lắm mới ăn được. À không, có lẽ là có hai đầu bếp giỏi, một người làm mì trộn mỡ hành, người kia tuy nấu ăn quy củ nhưng cũng đạt chuẩn đầu bếp danh tiếng.
Tiếc thật đấy, lũ bạn cùng phòng của cậu vẫn cứng đầu không chịu tin, bỏ lỡ bữa tiệc này thì đúng là phí cả đời!
Cậu băn khoăn không biết mấy ngày tới vị đầu bếp bí ẩn này có còn đi làm không? Hay là về quê rồi? Hay là vẫn ở lại trường trực ban?
Cuối cùng, Trần Trì đưa ra một quyết định táo bạo: Quốc khánh này không về nhà nữa!
Từ nay về sau, ngày ba bữa cậu sẽ đóng đô ở nhà ăn số ba. Cậu tin chắc rằng Trù Thần sẽ còn ra tay lần nữa.