Diệp Điềm vội vàng bưng chậu rau xanh đã rửa sạch sẽ đến bên bệ bếp.
Thấm thoắt đã đến kỳ nghỉ lễ Quốc khánh 1/10, trường học cho nghỉ hẳn bảy ngày. Ba cô bạn cùng phòng đều đã về quê, chỉ còn mình Diệp Điềm ở lại trường.
Cô không có tiền đi du lịch, cũng chẳng thể mặt dày về nhà chú thím, đành lang thang đi dạo mấy chỗ miễn phí trong thành phố.
Trong kỳ nghỉ lễ, sinh viên phần lớn đều về nhà hoặc đi chơi, nên nhà ăn vắng hoe vắng hoắt. Nhà ăn số ba cũng sắp xếp lịch trực, mỗi ngày chỉ để lại một nửa nhân sự đi làm.
Vốn dĩ Diệp Điềm cũng được nghỉ, nhưng cô chủ động xin đi làm ba ngày. Đương nhiên là vì mục đích kiếm tiền và kiếm cơm ăn rồi. Hơn nữa, làm việc trong ba ngày lễ này được tính lương gấp ba, nghĩ đến lúc nhận lương cuối tháng, cô vui sướиɠ đến mức muốn nhảy cẫng lên.
Tuy ít người đến ăn nhưng nhà ăn không thể đóng cửa, ba, bốn con người phải xoay sở phục vụ ngày ba bữa cùng khối lượng dọn dẹp khổng lồ, công việc vẫn vô cùng bận rộn.
Ngày mùng 1 tháng 10, ca làm chỉ có Vân sư phụ, Tiểu Lý, dì Lưu và Diệp Điềm. Một mình Vân sư phụ phải trông coi hai cái bếp, bận tối mắt tối mũi, hận không thể phân thân ra làm ba đầu sáu tay.
Đây là lần đầu tiên Diệp Điềm thấy Vân sư phụ trực tiếp đứng bếp nấu chính. Lý do là các đầu bếp khác nhà thì có đám cưới, nhà thì mừng thọ người già, nhà thì vợ đẻ, tất cả dồn dập xin nghỉ vào dịp lễ này. Vân sư phụ là quản lý không nỡ không cho nghỉ, đành phải đích thân xắn tay áo vào bếp.
Thực ra ban đầu Vân sư phụ định cho Tiểu Lý đứng bếp thử sức, nhưng cậu ta đúng là "bùn nhão không trát nổi tường", chân tay luống cuống, đường muối lẫn lộn, nhìn mà nóng cả mắt.
Diệp Điềm và dì Lưu cuối cùng cũng rửa xong rau củ, hoàn tất khâu chuẩn bị. Cô thấy Vân sư phụ một mình "cân" hai bếp, tuy thao tác thành thạo nhưng vẫn quá tải. Tiểu Lý thì đang hì hục thái hành, phía sau vẫn còn cả đống rau chưa thái.
"Vân sư phụ, hay là để cháu xào món thịt rang cháy cạnh nhé? Món này trước kia ở nhà cháu hay làm lắm." Diệp Điềm suy nghĩ một chút rồi chủ động bước đến xin việc.
"Cô làm được không đấy?" Vân sư phụ còn ba món nữa phải xào, liếc nhìn đồng hồ thấy thời gian quả thực rất gấp.
"Sư phụ cứ yên tâm, trước kia ở nhà cháu từng nấu cả chục mâm cơm tất niên rồi, món thịt rang cháy cạnh này chắc chắn không thành vấn đề." Ánh mắt Diệp Điềm kiên định, đầy tự tin.
Vân sư phụ ngẫm nghĩ một lát, rồi quyết định giao món thịt rang cháy cạnh cho cô, còn mình thì tập trung xào hai món còn lại.
Diệp Điềm bưng nguyên liệu món thịt rang cháy cạnh đến bếp. Vân sư phụ đã luộc sơ thịt từ trước, nhưng Tiểu Lý vẫn chưa kịp thái.
"Để anh thái nhanh cho!" Tiểu Lý vội vàng chạy tới, tay vẫn còn dính đầy hành thái.
Diệp Điềm nhìn sang thớt của cậu ta thấy vẫn còn ngổn ngang tỏi tây và ớt xanh chưa thái, bèn xua tay: "Để em thái thịt cho, anh thái mấy thứ kia đi."
Không đợi Tiểu Lý kịp phản ứng, Diệp Điềm đã xắn tay áo lên, cầm dao phay một cách dứt khoát. Cô lấy một miếng thịt ba chỉ đã luộc chín, tay dao nhanh như múa, bắt đầu thái lát.
Bên cạnh, Tiểu Lý đang định cúi xuống thái hành tiếp thì nghe thấy tiếng dao thớt rào rào. Cậu quay đầu lại nhìn kỹ thuật dùng dao điêu luyện của Diệp Điềm, kinh ngạc đến rớt cả hàm.
Cậu ta thực sự bị dọa cho ngây người! Vốn dĩ thịt chín thái khó hơn thịt sống, tốc độ thường sẽ chậm hơn, nhưng tốc độ của Diệp Điềm quá nhanh, lại còn đều tăm tắp mười miếng như một.
Vân sư phụ cũng quay đầu sang nhìn, nhất thời có chút giật mình.
Ông cứ nghĩ Diệp Điềm biết nấu ăn thì cũng chỉ dừng lại ở trình độ cơm nhà bình dân. Nhưng nhìn kỹ thuật dùng dao này xem, tốc độ ngang ngửa với ông, đây đâu phải trình độ của tay mơ!
Diệp Điềm thái thịt ba chỉ nhoáng cái đã xong, bắt đầu công đoạn xào.
Tương hột nhà ăn dùng loại khá tốt, là tương đậu bản Tứ Xuyên chính gốc. Cô cho dầu thực vật vào chảo, cho một muỗng lớn tương đậu vào xào cho dậy mùi thơm và lên màu đỏ đẹp, sau đó mới trút thịt ba chỉ vào đảo đều.
Bên kia Tiểu Lý cũng vội vã thái xong ớt xanh và tỏi tây.
Thấy thịt đã xào săn và ngấm màu, Diệp Điềm mới cho các loại rau phụ trợ vào, xóc chảo điệu nghệ vài cái rồi chuẩn bị bắc ra. Nhìn thấy hộp hạt nêm gà, cô nhập gia tùy tục xúc một ít rắc vào cho vừa miệng thực khách nơi này, đảo thêm hai cái rồi trút thức ăn ra khay inox.
Thực lòng mà nói, bản thân cô không thích vị ngọt lợ của hạt nêm gà lắm, cô vẫn chuộng hương vị nguyên bản của thực phẩm hơn.
Bên kia, Tiểu Lý xong việc thì tò mò chạy sang xem thành phẩm của Diệp Điềm, trên tay còn cầm sẵn bát đũa đứng chờ. "Cho anh thử miếng nào." Cậu ta kêu lên.
Diệp Điềm cười, xúc một ít thịt bỏ vào bát cậu ta.
Tiểu Lý không khách sáo gắp ngay một miếng bỏ vào miệng. Vị thịt cháy cạnh thơm lừng hòa quyện với mùi tương đậu nồng nàn nhảy múa trên đầu lưỡi. Cậu ta chẳng kịp mở miệng khen, vội vàng gắp tiếp miếng thứ hai.
Vân sư phụ xào xong món đậu hũ Tứ Xuyên cũng ghé sang kiểm tra. Ông nhìn món ăn, rồi lại nhìn Diệp Điềm, ánh mắt đầy vẻ đánh giá. Món thịt rang cháy cạnh này hội tụ đủ sắc, hương, vị. Thịt ba chỉ vàng óng ánh mỡ, ớt xanh và tỏi tây giữ được màu xanh mướt mắt, nhìn vô cùng hấp dẫn.
Không kìm được, ông cũng cầm đũa gắp thử. "Không tồi, rất ra vị." Vân sư phụ nếm kỹ, hiếm hoi buông lời khen ngợi.