Chương 5.2: Bánh trung thu nhân hẹ

Bạn cùng phòng chỉ cười khẩy, ai mà chẳng biết nhà ăn số ba là "vùng trũng ẩm thực" của toàn trường. Họ không tin vào tà đạo nên mới đi thử một lần, giờ thì sáng mắt ra rồi, có đánh chết cũng không quay lại lần hai.

Trần Trì chợt nhớ ra, tối qua trong bếp có một cô gái gầy yếu, trông như nhân viên phục vụ, lúc đó hình như cô ấy đang bưng bát mỡ hành? Chẳng lẽ... mỡ hành là do cô ấy làm?

Nghĩ đoạn cậu lại lắc đầu. Sao có thể chứ, chắc chắn là do vị sư phụ điềm đạm ngồi lần tràng hạt kia làm rồi!

---

Những ngày sau đó, Diệp Điềm vừa đi làm thêm vừa đi học, bận rộn thích nghi với cuộc sống ở thời đại mới. Tuy mỗi tuần phải làm việc ở nhà ăn mấy ngày nhưng cô không thấy mệt, vẫn chăm chỉ hoàn thành tốt công việc, cũng dần thân thiết hơn với các cô chú trong bếp.

Nhờ làm việc ở nhà ăn được bao ăn, nếu không quá kén chọn mùi vị thì dinh dưỡng cũng khá đầy đủ. Mới hơn nửa tháng mà Diệp Điềm đã tăng được vài cân, da dẻ trắng trẻo hồng hào hơn, trông xinh xắn hẳn ra.

Sắp đến Tết Trung Thu, nhà ăn số ba cũng rục rịch làm bánh trung thu để phục vụ sinh viên dịp lễ.

Ở thời đại của Diệp Điềm không có Tết Trung Thu, cô chưa từng ăn bánh trung thu bao giờ nên rất tò mò và háo hức. Cô còn xung phong làm thêm giờ để cùng các đầu bếp làm bánh.

Thế nhưng, theo quan điểm của cô thì phần nhân bánh Tôn sư phụ chuẩn bị có hơi... kỳ quái! Ngoài các loại nhân truyền thống như thập cẩm ngũ nhân, đậu đỏ, mứt táo thì Tôn sư phụ còn làm cả nhân... rau hẹ.

Từ ngày đến thế giới này, năng lực "khẩu nghiệp ngầm" của Diệp Điềm ngày càng thăng hạng: "Tôn đầu bếp kính mến ơi, ngài đâu phải đang gói sủi cảo hay làm bánh hẹ chiên đâu! Đây là làm bánh trung thu mà... Bánh trung thu đấy!"

Tuy trong lòng gào thét nhưng ngoài mặt cô vẫn bình thản, lặng lẽ cùng mọi người gói bánh.

Lấy một cục bột, cán mỏng, đặt nhân vào giữa, khéo léo túm mép bột lại vo tròn, cho vào khuôn ép nhẹ rồi gõ ra, thế là thành hình một chiếc bánh trung thu. Đủ một khay thì cho vào lò nướng.

Dù nhà ăn chỉ làm những kiểu dáng đơn giản nhất, nhưng khi bánh được nướng trong lò, lớp dầu mỡ bên trong từ từ tứa ra, hòa quyện với mùi thơm của vỏ bánh, tạo nên hương thơm nức mũi lan tỏa khắp căn bếp.

Bánh ra lò, Diệp Điềm chọn một chiếc nhân đậu đỏ bình thường để nếm thử. Tuy nhân đậu đỏ là loại mua sẵn, pha nhiều bột và hơi ngọt gắt, nhưng bánh mới nướng nóng hổi ăn vẫn khá ngon, cô thấy còn ngon hơn gấp mấy lần cơm nhà ăn ngày thường.

Lúc tan làm, Vân sư phụ còn cho mỗi người mang 5 chiếc về, coi như quà phúc lợi cây nhà lá vườn của nhà ăn.

Diệp Điềm mang bánh nhân đậu đỏ và mứt táo về chia cho bạn cùng phòng, vì giới trẻ ít ai thích ăn thập cẩm ngũ nhân, còn nhân rau hẹ thì... xin lỗi, cô không dám thử.

Lê Duyệt mang từ nhà lên một hộp bánh trung thu trứng muối chảy hàng hiệu Hồng Kông rất đắt tiền, nghe đâu hơn 300 tệ một hộp mà chỉ có 6 chiếc bé xíu. Cô cô hào phóng chia cho mỗi người một chiếc.

Diệp Điềm nhận lấy, thấy Triệu Ngọc và Lữ Tâm Di đều ăn ngay nên cũng bóc vỏ, cầm chiếc bánh nhỏ xinh cắn một miếng. Nhân trứng muối vàng óng bên trong từ từ chảy ra, vỏ bánh mềm xốp, vị ngọt bùi hòa quyện mà không hề ngấy, quả thực là cực phẩm.

"Bánh này ngon thật đấy, lần đầu tiên tớ được ăn loại bánh ngon thế này!" Diệp Điềm khen ngợi thật lòng, cô không hề tự ti hay che giấu sự nghèo khó của mình.

Hai cô bạn kia cũng gật gù khen ngon, nhưng nghe đến cái giá thì đều lè lưỡi kêu đắt. Một chiếc bánh bé tí teo, cắn hai ba miếng là hết, con trai chắc nuốt chửng một cái là xong. Nếu là tự bỏ tiền túi thì chắc các cô sẽ không mua, trừ phi là mua biếu bố mẹ.

Tính ra vẫn là bánh trung thu tự làm của nhà ăn Diệp Điềm mang về là kinh tế và thực tế nhất, bánh to vật vã, ăn một cái là no căng bụng thay bữa sáng được luôn.

---

Sáng hôm sau, nhà ăn số ba bắt đầu bán bánh trung thu với giá siêu rẻ: 2.5 tệ một chiếc. Nhờ giá rẻ nên cũng có kha khá sinh viên đến mua.

Bánh nhân đậu đỏ, mứt táo bán vèo cái là hết, cuối cùng chỉ còn lại nhân thập cẩm và nhân rau hẹ.

Một nam sinh đến muộn đứng trước tủ kính, đắn đo mãi giữa hai loại nhân "khó nuốt" này. Cậu ta nghĩ bụng mình thích ăn bánh hẹ chiên, chắc bánh trung thu nhân hẹ cũng na ná thế thôi, nên dũng cảm mua một chiếc.

Dưới ánh mắt tò mò của dì Lưu, cậu ta cắn một miếng to.

"Cái quái gì thế này... Vừa mặn vừa ngọt, vỏ thì cứng, nhân thì nhão nhoét, mùi vị kỳ cục không thể tả!" Cậu ta nhổ toẹt miếng bánh vào khay, phần còn lại vứt nguyên đấy không động đến nữa, chỉ uống hết bát cháo rồi đổ khay cơm bỏ đi.

Tôn sư phụ nhìn thùng đồ ăn thừa, gãi gãi đầu, vẻ mặt đầy hối lỗi: "Haizz, hình như tôi lại lãng phí lương thực rồi. Cũng may nước gạo này còn có thể đem đi nuôi heo."

Không muốn làm nhà ăn bị lỗ, cũng không muốn lãng phí đồ ăn, ông bèn tự bỏ tiền túi mua hết mười mấy chiếc bánh nhân hẹ còn ế mang về nhà ăn dần. Cũng may ông làm không nhiều, tổng cộng chỉ có 30 chiếc, nếu không thì chẳng biết phải ăn đến bao giờ mới hết. Còn chuyện người nhà ông có chịu "đồng cam cộng khổ" giúp tiêu thụ đống bánh này không thì... hên xui.

"Rau rửa xong chưa? Xong rồi thì bưng qua đây cho tôi." Vân sư phụ ở bên kia bếp gọi với sang.