Hôm đó sau khi Vân Trạch và Bồ Thiên Quân rời đi, Nhuỵ Gia cảm thấy kế sách gϊếŧ người này quá khó lường, lo sợ sau này có kẻ bắt chước, liền nhẫn nại ngửi thử tóc của hai tên phạm nhân. Từ đống mùi khó ngửi ấy, nàng dễ dàng phát hiện ra một mùi hương thoang thoảng.
Mùi hương nhạt ấy lại rất rõ trên mái tóc gọn gàng của Quế ma ma.
Vân Trạch: "Muội xác định chứ?"
Nhuỵ Gia không thích bị nghi ngờ khứu giác, chống nạnh giận dữ: "Huynh không biết mũi của ta thính thế nào sao?"
Vân Trạch gật đầu: "Mũi chó."
Nói xong liền quay đi, Nhuỵ Gia mệt lả người đâu kịp đuổi theo.
Từ trên tường cao bước xuống, Vân Trạch ra lệnh cho thị tùng bên cạnh: "Đi hỏi xem trong yến thưởng hoa, Quế ma ma bên mẫu hậu có mặt không."
Dầu đầu ong mãng phong giống như thuốc độc giấu trong răng của sát thủ khi làm nhiệm vụ, một khi bị bắt, chúng sẽ nuốt độc tự vẫn.
Nhưng bản thân dầu đầu ong mãng phong vô hại. Khi bôi lên đầu lâu ngày, người ta thậm chí quên mất đây là thứ có thể lấy mạng họ. Sống hay chết cũng không phải do kẻ bôi dầu quyết định.
Trong yến thưởng hoa, Ân Tranh đưa ngọc bội cho hắn xong liền thả ong mãng phong ra. Nhưng Mai Viên ngay sát bên, nếu lúc đó Quế ma ma cũng có mặt mà vô sự thì có lẽ mũi chó của Nhuỵ Gia đã trục trặc, hoặc Quế ma ma dùng cách nào đó tẩy rửa hoặc che giấu mùi dầu.
Nếu lúc đó Quế ma ma không có mặt...
Thị tùng trở về báo, nói Quế ma ma dạo này bị bệnh, không những vắng mặt trong yến thưởng hoa mà mỗi lần Ân Tranh vào cung cũng không thấy.
Nếu không có mặt thì rất có thể nàng ta là người của Ân Tranh, để phối hợp với nàng khi dùng ong mãng phong gϊếŧ người nên Quế ma ma đã giả bệnh để tránh bị ong của Ân Tranh làm hại.
Vân Trạch bật cười, vì nghe thị tùng nói hắn mới biết, hóa ra từ lần đầu tiên vào cung Ân Tranh đã chờ hắn xuất hiện để tính toán.
Về chức năng của Trường Dạ quân, Ân Tranh cũng nhờ Quế ma ma làm nội ứng mới biết được. Dù sao mẫu hậu của hắn không phải người giữ được bí mật, tâm đại như Nhuỵ Gia.
Tên thị tùng bị Vân Trạch sai khiến không phải người thường, mà là thống lĩnh ngụy trang, tên là Nhị Thập Thất.
Nhị Thập Thất biết Phượng Nghi cung bị người khác đột nhập, trong lòng nổi giận đùng đùng, chỉ muốn lập tức xử lý ngay. Ai ngờ bị Vân Trạch ngăn lại.
"Đợi thêm." Vân Trạch nói: "Đợi ta trả lại một cái cắn này đã."
...
Trong Phượng Nghi cung, Ân Tranh đang trò chuyện với hoàng hậu bỗng cảm thấy bất an như lần dưới Tư Thiên Lâu.
Nàng khẽ ngẩn người, hoàng hậu lại tưởng nàng nghe lời mình liền an ủi: "Không phải bản cung muốn làm khó ngươi, nhưng cái tên Triệu Văn Giản kia có gì hay, sao ngươi lại chọn hắn?"
Ân Tranh tỉnh táo lại, cúi đầu nói: "Dân nữ từng gặp hắn trong một buổi thi hội sau ngày mười sáu tháng giêng. Khác với những người đến cầu hôn khác, hắn không biết chuyện kiếp trước. Có lẽ hắn muốn cưới dân nữ, cũng không phải vì kiếp trước dân nữ làm được việc gì vĩ đại."
Hoàng hậu không ngờ Ân Tranh lại nghĩ như vậy, sửng sốt.
Ân Tranh thấy hoàng hậu ngạc nhiên, liền quỳ xuống tạ tội: "Dân nữ phụ lòng hậu ái của nương nương. Nhưng dân nữ luôn cảm thấy nương nương hay những người tỉnh dậy có ký ức kiếp trước, quý trọng dân nữ chỉ vì ký ức về Ân Tranh kiếp trước. Nhưng dân nữ và nàng ấy khác nhau, dân nữ chưa từng làm những việc nàng ấy làm, dân nữ chỉ muốn gả cho người thực sự nhìn thấy con người hiện tại của mình."
Nói xong, cả Phượng Nghi cung chìm vào tĩnh lặng. Mãi sau hoàng hậu mới thở dài, đỡ Ân Tranh dậy: "Đứa bé ngốc, Triệu Văn Giản không biết chuyện kiếp trước, con trai ta cũng không biết."