Bình thường nàng dù không muốn giải thích cũng sẽ ôn hòa, nhưng một khi Ân Tranh ốm, bản chất châm chọc sẽ lộ ra không che giấu.
Thiếu niên đập tay xong liền chạy mất. Phùng Niên nghe động vào xem thì thấy Ân Tranh vẫn ngủ, lại rón rén rời đi.
Mấy ngày sau bệnh Ân Tranh dần khỏi. Đúng như lời trước, lão phu nhân sai người đến phủ Triệu.
Hai nhà gặp mặt bàn bạc, ngoài không khí kỳ lạ, mọi việc đều thuận lợi.
Trong nhà họ Triệu chỉ có Triệu phu nhân là người trùng sinh, bà giấu chồng con, ra sức thúc đẩy hôn sự nên tỏ ra nhiệt tình, tư thế cũng thấp.
Triệu lão gia cùng Triệu Văn Giản không biết ý đồ của Triệu phu nhân, tin tức cũng không thông suốt, không rõ chuyện người trùng sinh nên đối với hôn sự có chút ý kiến. Triệu Văn Giản vốn có tính khí ngạo mạn của kẻ sĩ, muốn đợi sau khoa cử đỗ đạt rồi mới chọn con gái cao môn, đối với Ân Tranh môn đăng hộ đối tự nhiên có chút coi thường.
Nhưng nhà họ Triệu do Triệu phu nhân quyết định, hai cha con đành nhận lời.
Ân phu nhân cũng mặt mày khó coi, chỉ có Ân lão gia nói chuyện với đối phương.
Ngày hai nhà chính thức trao đổi cống phụng, cả Ung Đô chấn động.
Đồng thời, Ân Tranh nhận được nửa phần danh sách Thái tử gửi đến, hai người thỏa thuận, một khi Ân Tranh chọn được nhà gả và trao đổi cống phụng thì Thái tử sẽ gửi nửa danh sách, nửa còn lại đợi khi nàng nhập môn sẽ theo lễ vật tân hôn đưa đến tiệc cưới.
Nhận được nửa danh sách toàn tên không quan trọng, dù không hài lòng nhưng Ân Tranh vẫn bảo thiếu niên mang đi giao cho người chuyên sao chép, phân phát, để người của họ ở tứ vực đi xác minh từng người.
Sáng hôm sau, Ân Tranh dậy thay quần áo chỉnh tề, còn bảo Phùng Niên Quá Tiết trang điểm tóc tai.
Phùng Niên hỏi: "Cô nương định ra ngoài sao?"
Ân Tranh gật đầu: "Ừ."
Phùng Niên liền cầm lên một chiếc trâm cài tóc mới lộng lẫy: "Vậy đeo chiếc này nhé?"
Ân Tranh liếc nhìn, bác bỏ: "Đổi chiếc đơn giản đi."
Vừa chỉnh đốn xong thì trong cung đã phái người đến, nói là hoàng hậu nương nương triệu kiến.
Ân Tranh may mắn đã tiết kiệm được thời gian trang điểm liền khoác áo ngoài lên rồi ra cửa ngay.
Bên ngoài phủ Ân, hoàng hậu không chỉ phái người đến đón mà còn cử cả xe ngựa cùng thị vệ cung nữ, bày trí cực kỳ lớn.
Ân Tranh lên xe thẳng đường tiến về hoàng cung, khi cổng cung đã gần kề đột nhiên có người xông ra chặn xe lại.
Người đó mặc y phục quý phái, xung quanh còn dẫn theo một đám tiểu tử, đáng lẽ phải là công tử cao quý tiền hô hậu ủng nhưng lúc này lại không hiểu sao mùi rượu nồng nặc, đứng không vững, còn hung hăng đẩy người hầu muốn kéo hắn đi, hắn hướng về phía xe ngựa của Ân Tranh mà hét lên những lời không rõ ràng.
Lắng nghe kỹ, có thể nghe được mấy câu như "Triệu Văn Giản có gì tốt", "ngươi mù rồi sao".
Phùng Niên trong xe không kìm được tò mò, khẽ vén rèm lên, lời nói bỗng rõ hơn: "Ngươi không nhìn thấy bản thế tử ta sao!"
Ân Tranh tò mò nhìn ra ngoài liền thấy An Quốc công thế tử - người từng nói thẳng mặt nàng không xứng đánh giá An Vũ quận chúa, còn chê nàng không có chính kiến - giãy giụa thoát khỏi người hầu, bước lớn về phía xe ngựa.
Các thị vệ phía sau lập tức xông lên ngăn cản, nhưng trước khi hai bên đυ.ng độ, một mũi tên lạnh vυ"t tới, xuyên thẳng vào bắp chân An Quốc công thế tử.
An Quốc công thế tử kêu thảm thiết, ngã xuống đất thê thảm.
Mọi người đều giật mình, các thị vệ càng rút đao ra cảnh giác.
Nhưng ngẩng đầu lên mới phát hiện trên lầu cổng cung uy nghi, kẻ cầm cung bắn người không ai khác chính là Thái tử điện hạ áo đỏ phong hoa tuyệt thế.
Đối mặt với ánh mắt mọi người, Vân Trạch thong thả lấy từ tay tùy tùng một mũi tên khác, lắp lên dây cung, lại lần nữa nhắm vào An Quốc công thế tử vẫn chưa đứng dậy được.
An Quốc công thế tử tỉnh rượu, tiếng kêu thảm khiến mọi người rợn tóc gáy.