Dù Ân phu nhân và Ân Mộ Tuyết đã hiểu lý do Ân Tranh muốn nhận lời cầu hôn, nhưng vẫn không thể chấp nhận việc nàng thật sự lấy tên Triệu Văn Giản kia.
Sau đó, Ân lão gia và Ân Triệt - anh cả nhà họ Ân trở về phủ, nghe chuyện này, Ân lão gia cũng không tán thành, còn Ân Triệt không bày tỏ thái độ, nhân lúc giới nghiêm chưa bắt đầu, đi tìm bằng hữu thân thiết dò hỏi về Triệu Văn Giản.
Nhưng khi trở về vào hôm sau, hắn nghe tin Ân Tranh bị bệnh.
Lúc này còn ai quan tâm đến Triệu Văn Giản nữa, tất cả đều lo lắng đi tìm mấy đại phu về khám bệnh cho Ân Tranh.
Vì cả phủ phản ứng quá lớn, lão phu nhân tưởng Ân Tranh gặp chuyện gì, vội đến phòng nàng xem thì phát hiện chỉ là cảm lạnh thông thường.
Ân Tranh thể chất vốn yếu, mỗi năm vào xuân đều như vậy, huống chi hôm qua còn khóc lóc, tâm trạng dao động nên dễ sinh bệnh.
Đừng nói lão phu nhân, ngay cả Phùng Niên tính tình hay hốt hoảng cũng đã quen với "lệ thường hàng năm" này của Ân Tranh. Chỉ có phu nhân, lão gia cùng Ân Triệt, Ân Mộ Tuyết không biết nên mới hoảng hốt.
Sau đó, lão phu nhân biết được nguyên nhân Ân Tranh khóc bèn quyết định đợi nàng khỏi bệnh sẽ sai người đến nhà họ Triệu, thông báo chuẩn bị trao đổi cống phụng.
Ân lão gia cùng phu nhân ra sức ngăn cản, còn nhấn mạnh chuyện kiếp trước, không ngờ lão phu nhân quát mắng, trách họ không biết nặng nhẹ, dám xem vị trí Thái tử phi như đồ trong túi của nhà họ Ân.
Ân lão gia bị mắng tỉnh ngộ không dám nói gì nữa. Phu nhân cứng đầu cũng không dám trái lời hiếu đạo, đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ân Mộ Tuyết sốt ruột tìm huynh trưởng nghĩ cách, không ngờ Ân Triệt nói: "Triệu Văn Giản có chút tài hoa, tuy chưa đỗ đạt nhưng nghe hắn cũng có bản lĩnh, khoa thi xuân này ắt trúng tuyển. Nhị muội gả cho hắn chưa hẳn là chuyện xấu."
Giận dữ, Ân Mộ Tuyết viết thư cho Lâm Giác Khanh, ngạo mạn tuyên bố nếu tỷ tỷ phải hạ mình lấy Triệu Văn Giản, nàng cũng không lấy hắn nữa.
Lâm Giác Khanh không muốn kiếp này mất vợ đành gắng nghĩ cách giúp Ân Mộ Tuyết.
Những xáo trộn bên ngoài không ảnh hưởng đến Ân Tranh đang dưỡng bệnh.
Ốm đau khiến nàng mệt mỏi, chân tay rã rời, nhưng may đã quen. Có chút sức lực thì khoác áo ngồi trên giường xem sách, mệt thì nằm ngủ.
Vì quá quen thuộc, lại không có triệu chứng nghiêm trọng, ngoài sắc mặt kém, thần thái uể oải, khó nhận ra nàng đang bệnh.
Ân Tranh không thích khi ngủ có người trong phòng, Phùng Niên Quá Tiết lại không dám để nàng một mình, bèn kê ghế thấp ngồi trước cửa, đợi nàng ngủ thì ra ngoài, nghe tiếng gọi lại vào hầu hạ.
Tiết trời vẫn lạnh, Quá Tiết mang cho Phùng Niên trước cửa cái lò nhỏ, trên đặt ấm nước vừa đun nước uống vừa sưởi ấm.
Tiếng củi cháy lách tách, Phùng Niên cúi đầu cắn miếng bánh cuốn nóng Quá Tiết nhét cho, cả người vui sướиɠ.
Trong phòng, Ân Tranh đang ngủ cảm giác có người giật tóc, mở mắt liền thấy thiếu niên đang bò bên giường.
Thiếu niên thấy nàng tỉnh liền buông tóc, lấy từ trong ngực ra lọ sứ đổ viên thuốc đưa đến miệng cho nàng uống.
Ân Tranh há miệng nuốt, nghe hắn hỏi nhỏ: "Ngươi thật sự muốn lấy chồng?"
Ân Tranh giọng khàn yếu: "Làm sao có thể."
Thiếu niên: "Vậy danh sách thì sao?"
Ân Tranh hỏi lại: "Còn nhớ Bắc doanh có những quân nào?"
Thiếu niên đương nhiên nhớ: "Vũ Lâm quân, Hổ Khiếu quân, Trường Dạ quân."
Ân Tranh lại hỏi: "Thuộc về ai?"
"Vũ Lâm quân bảo vệ hoàng cung, là tư binh của hoàng đế, đương nhiên thuộc hoàng đế. Hổ Khiếu quân thuộc Thái tử, Trường Dạ quân... Ủa?" Thiếu niên nghiêng đầu.
Trường Dạ quân thuộc về ai?
Hắn nhớ lại, hình như Ân Tranh từng nói Trường Dạ quân khác với Vũ Lâm quân và Hổ Khiếu quân, ít xuất hiện, ban đầu dùng để giám sát hậu cung, người cũng giấu trong hậu cung. Về sau biến đổi chức năng, không phải là một đội quân mà là tổ chức thị vệ quy mô lớn, bên ngoài giám sát quan ngũ phẩm trở lên, bên trong có thể giúp hoàng đế làm những việc không thể để lộ.
Thiếu niên đoán: "Ban đầu là của hoàng hậu, bây giờ là của hoàng đế?"
Ân Tranh giơ tay xoa đầu hắn, thở dài: "Sao có thể ngốc thế nhỉ?"
Thiếu niên đập tay nàng, hối hận vì đã hỏi chuyện lúc nàng bệnh.