Chương 33

Vân Trạch nhướng mày: "Câu chuyện?"

"Điện hạ quên rồi sao? Là tiểu nữ trong yến thưởng hoa đã say mê dung mạo của điện hạ, nhân lúc Hoàng hậu nương nương bảo tiểu nữ đưa điện hạ rời mai Viên, tiểu nữ mới có dịp tặng lại ngọc bội đeo từ nhỏ cho điện hạ. Trên đó làm sao có phấn hoa như điện hạ nói được?" Ân Tranh khẽ cười: "Nếu không nghe điện hạ nhắc đến ngọc bội, tiểu nữ còn tưởng đây là chuyện điện hạ bịa ra."

Trước đó bên hồ Kỳ Lân, tùy tùng đứng xa không nghe được nội dung, chỉ thấy Ân Tranh đột nhiên nắm tay áo Vân Trạch trao ngọc bội. Cảnh tượng ấy khiến người ta liên tưởng đến việc trao tặng tín vật như lời nàng nói.

Vân Trạch chỉ trong chớp mắt đã hiểu ra mấu chốt.

Nhưng bị người khác tính toán thâm độc như vậy, phản ứng của hắn không phải tức giận, hối hận hay lên án Ân Tranh xảo quyệt, mà là nhắc nhở: "Ngươi quên rồi sao? Bên ta có người trùng sinh có thể chứng minh ngươi chính là chủ mưu phá hủy Tư Thiên Lâu."

Không đợi Ân Tranh tiếp tục giả vờ, hắn nói thêm: "Không cần lo lắng lời nói bị nghe trộm, Thiên Quân chính là người trùng sinh ta nói."

Ân Tranh ngẩng mặt nhìn tấm rèm đung đưa theo nhịp xe, đáy mắt lam thoáng hiện sát ý.

"Đang nghĩ cách gϊếŧ Thiên Quân sao?" Giọng Vân Trạch bên ngoài cửa xe vang lên, trực tiếp đọc được suy nghĩ của nàng.

Nghe câu này, Bồ Thiên Quân lạnh cả gáy. Một đại hán võ nghệ cao cường giờ đây như thỏ non run rẩy trước hai mãnh thú, cố thu nhỏ bản thân trông vô cùng tội nghiệp.

Vốn có ký ức kiếp trước, sống lâu hơn hai người mấy chục năm, hắn tưởng mình sẽ đối đãi với Thái tử và Thái tử phi như với hậu bối. Nhưng sau khi chứng kiến Thái tử phá giải thủ đoạn của Thái tử phi, hắn hiểu ra một điều, dù hiện tại hai người chưa bằng bản thân tương lai nhưng vẫn đáng sợ hơn hắn gấp bội. Tốt nhất là đừng lấy tuổi tác ra làm vốn.

Ân Tranh trong xe nhấc rèm lên, vẻ mặt bối rối hỏi: "Từ nãy đến giờ, điện hạ luôn nói những lời tiểu nữ không hiểu, là có ý gì?"

Vân Trạch nghiêng đầu nhìn nàng, mỉm cười: "Vậy ta nói điều ngươi có thể hiểu được nhé: đồ đựng mãng phong của ngươi, hẳn vẫn còn trên người chứ?"

Nụ cười tuyệt thế như băng tuyết tan chảy, xuân ấm nở hoa, nhưng lời nói lại như lưỡi dao sắc lạnh đâm thẳng vào yếu hại của Ân Tranh.

Mãng phong là loài ong đặc hữu Tây Lâm, chỉ có phấn hoa thái tất không đủ dụ chúng tới Ung Đô. Ắt hẳn Ân Tranh đã mang chúng vào cung, sau khi đưa ngọc bội cho Vân Trạch mới thả ong ra đuổi theo.

Ong không phải thứ có thể tùy tiện mang theo, tất nhiên phải có dụng cụ chứa đựng. Trong cung quản lý nghiêm ngặt, Ân Tranh hầu như lúc nào cũng bị giám sát, không thể vứt bỏ đồ vật ngay được, chỉ có thể mang theo cho đến khi xuất cung.

Vẻ ngơ ngác trên mặt Ân Tranh dần biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng khó hiểu.

Lúc này, nàng không còn vẻ ôn nhu hiền lành trước đám đông, cũng không giả vờ cay đắng trước mặt Vân Trạch. Đôi mắt lam lặng lẽ nhìn hắn, khiến hắn cảm nhận được nguy hiểm như kiếm treo trên đầu.

Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, nụ cười Vân Trạch càng thêm rực rỡ.

Quá Tiết và những người khác không thấy được Ân Tranh trong xe, chỉ thấy Thái tử tâm tình thoải mái, đều tưởng hai người đang trò chuyện vui vẻ. Họ không biết rằng cuộc đối thoại tiếp theo sẽ kịch liệt đến mức nào.