Chương 23

Quá Tiết quay ra cửa sổ, đợi lâu sau mới lau khô nước mắt quay lại. Thấy Ân Tranh đã uống hết canh, nàng ta cúi đầu dọn bàn.

"Về sau thì sao?" Đây là câu đầu tiên Ân Tranh hỏi Quá Tiết từ khi trở về.

Quá Tiết không thể không đáp: "Về sau ta ở lại Túc Đông. Cô nương không tha thứ cho ta, nhưng cũng không nỡ nhìn ta khổ sở, nên nhờ Túc Đông vương chiếu cố. Cô nương hy vọng ta có thể sống một đời bình thường. Nhưng ta không cam lòng kết thúc như vậy, nên nhân lúc hội trưởng thương hội chết, ta dựa vào thế lực của Túc Đông vương tiếp quản toàn bộ thương hội ngầm. Ta muốn vì cô nương giữ vững Túc Đông."

"Ta đã làm được."

...

Trời lạnh lẽo, Ân Tranh ngồi bên cửa sổ tận hưởng chút nắng yếu ớt.

Quá Tiết xách hộp đồ ăn ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại một mình nàng. Chống cằm, Ân Tranh hỏi chàng thiếu niên đang dựa tường ngoài cửa sổ: "Thế nào rồi?"

Thiếu niên đang ăn bánh, đáp: "Chuyện của nàng và ngươi, sao lại hỏi ta?"

Ân Tranh: "Ta hỏi chuyện Vong Âm Tự."

Thiếu niên: "À, đã bảo họ rút hết rồi. Nhưng lúc ta về nghe nói Tư Thiên Lâu đã bị vây, số thuốc nổ chúng ta giấu cũng bị lục ra, chuyển ra ngoài thành."

Chuyện nằm trong dự liệu, Ân Tranh không ngạc nhiên. Nàng hỏi thiếu niên: "Có người của chúng ta bị bắt không?"

Thiếu niên ăn xong miếng bánh, uống ngụm trà Ân Tranh đưa, lau miệng nói: "Có hai đứa không nghe lời, nhất định ở lại Tư Thiên Lâu, đã bị bắt."

Quả nhiên.

Ân Tranh bắt đầu nghĩ cách giải quyết, rồi dặn thiếu niên: "Bảo họ lấy danh sách bệnh nhân của các y quán trong Ung Đô cho ta, cùng danh sách tiếp nhận của thái y viện trong cung, và những ai hôm nay đến nha môn tố cáo Tư Thiên Lâu có thuốc nổ. Ta cần xác định trong Ung Đô có bao nhiêu người trọng sinh."

Việc này không khó với người của Ân Tranh. Tế Thế Đường – y quán lớn nhất Ung Đô – chủ nhân thực sự chính là Lưu Phu Tử. Nơi này chuyên trị bệnh nan y lại không giấu nghề, danh tiếng rất tốt. Chỉ cần Tế Thế Đường đề nghị các y quán khác cùng nghiên cứu dịch bệnh kỳ lạ này, danh sách bệnh nhân sẽ dễ dàng thu thập được.

Còn thái y viện và nha môn, hai nơi này đều có nội ứng của Ân Tranh.

"Trong số người của chúng ta, có ai trọng sinh không?" Ân Tranh hỏi.

Thiếu niên lắc đầu: "Hình như không."

Thật không may, không thể biết được kiếp trước chuyện gì đã xảy ra qua góc nhìn của người mình.

Thiếu niên miệng nói chuyện của Quá Tiết không liên quan đến hắn, nhưng trong lòng vẫn tò mò: "Ngươi định giữ nàng ở bên?"

Ân Tranh gật đầu: "Ta phải xác định lời nàng nói thật giả bao nhiêu phần."

Thiếu niên: "Nếu đều là thật thì sao? Ngươi sẽ tha thứ cho nàng chứ?"

Ân Tranh trả lời dứt khoát: "Sẽ."

Thiếu niên bất ngờ: "Tại sao?"

"Vì nàng có ích." Ân Tranh thường qua loa với thiếu niên, nhưng lần này hiếm hoi kiên nhẫn giải thích: "Thương hội ngầm không phải dễ dàng tiếp quản. Nếu nàng không có bản lĩnh, dù có Túc Đông vương hậu thuẫn cũng không giữ nổi cục diện."

Nhưng nàng đã giữ được, chứng tỏ có năng lực thật sự.

Thiếu niên: "Vậy sao kiếp trước ngươi không tha thứ cho nàng? Có phải vì không vượt qua được áy náy trong lòng?"

Ân Tranh cười lạnh, nàng quá hiểu bản thân mình: "Ta không tha thứ, chưa chắc vì “hận”, mà có thể là chỉ khi “không tha thứ”, mới dễ dàng lợi dụng sự hối hận của nàng để khống chế."

Tư duy của thiếu niên gần với người thường nhưng lại chẳng chút bất an trước sự lạnh lùng của Ân Tranh.

Đó cũng là lý do Ân Tranh giữ hắn làm thị vệ. Thiếu niên này nhận thức đúng sai còn yếu, rất phù hợp ở bên nàng, dù thấu hiểu bản chất thật sự của nàng cũng sẽ không xa lánh.