Chương 38

Không muối, không dầu, không tương gì cả, dĩ nhiên nàng biết. Vì vậy, sau khi có được đậu nành, nàng đã nhắm đến cây đào mật trong sân, cầm một cái giỏ tre đi ra ngoài.

Thực ra, cho dù không có Hoàng thị nhà bên cạnh mang đậu nành đến cho, thì những quả đào mật mọng nước trên cây ở sân trước cũng đủ để cả nhà ăn tạm qua đêm.

Chỉ là không no bụng, có thêm đậu nành này thì càng tốt hơn.

Thấy nàng vội vã từ nhà bếp đi ra, Khương Vi vội ngẩng đầu nhìn nàng hỏi: "Đại tỷ, tỷ vội vàng đi đâu vậy?"

"Ta đi hái mấy quả đào về, ngay ở sân trước thôi." Khương Sơ Nguyệt trả lời.

"Chắc là nó đói quá, đi hái đào ăn lót dạ trước." Hàn thị nói.

Khương Vi lắc đầu, không để ý nữa, tiếp tục giúp Hàn thị lau chùi dọn dẹp.

Đào mật rất to, Khương Sơ Nguyệt hái bảy tám quả đã đầy giỏ tre.

Mang đến bên giếng, múc nước rửa sạch xong, nàng lấy một quả nhỏ, nhẹ nhàng cắn một miếng, thịt mềm nước ngọt, hương vị thơm nồng đậm đà, chỉ có một chút vị chua nhè nhẹ.

Ngay lập tức, nàng cười híp cả mắt, quả thật ngon đến mức suýt cắn phải lưỡi.

Đây quả không hổ là sản vật nguyên sinh của thời cổ đại!

Thực sự quá ngon!

Nhưng bây giờ không thể chỉ lo ăn đào, dù là nguyên liệu đơn giản nhất, nàng cũng phải làm thành món ngon!

Giờ đây, cứ chờ xem nàng trổ tài một chút...

Sau khi rửa sạch hết đào mật, Khương Sơ Nguyệt xách đào về nhà, gọi mọi người đi rửa tay, trước tiên mỗi người một quả đào mật.

Khương lão cha bị bệnh như vậy dĩ nhiên không ăn được, Khương Sơ Nguyệt đã nghĩ cách ép đào mật thành nước cho ông uống.

Mẹ con Hàn thị và Khương Vi đều liên tục khen ngợi đào này ngọt hơn nhiều so với đào ăn ở nhà họ Khương, Khương Sơ Nguyệt đã xách bốn quả còn lại về nhà bếp.

Trước tiên nàng cắt đào mật thành những miếng nhỏ bằng móng tay cái, để sang một bên dùng sau.

Sau đó, nàng rửa lại đậu nành đã ngâm, cho lại vào hũ sành lớn, cuối cùng cho cả những miếng đào mật đã cắt vào hũ, đầy đến nửa hũ.

Sau đó, nàng đặt chiếc hũ sành lớn này vào trong lòng bếp.

Bên cạnh bếp có một ít củi khô, ngoài một bó cỏ tranh khô lớn, còn lại đều là những khúc gỗ đã được chẻ sẵn. Cỏ tranh khô được đặt trên những khúc gỗ nên vẫn khô ráo, Khương Sơ Nguyệt nhìn lướt qua, bó củi ở dưới cùng đã bị ẩm.

Số củi này dĩ nhiên là do chủ nhà cũ để lại.

Lấy một nắm cỏ tranh khô chuẩn bị nhóm lửa, Khương Sơ Nguyệt xấu hổ phát hiện mình không biết dùng mồi lửa.

Bất đắc dĩ, nàng đành phải gọi Khương Vi đến giúp.

Khương Vi thấy nàng nhờ mình nhóm lửa, ngạc nhiên chau đôi mày liễu thon dài nhìn đại tỷ nhà mình, hỏi: "Đại tỷ, tỷ làm sao vậy? Sao ngay cả dùng mồi lửa nhóm lửa cũng không biết nữa? Cũng quên rồi sao?"

Nàng ấy còn nhớ Khương Sơ Nguyệt đã nói từ khi rơi xuống giếng nhặt lại được một mạng, rất nhiều chuyện đã quên mất.

"Không phải, lúc nãy ta trèo cây hái đào không cẩn thận bị trẹo ngón tay." Khương Sơ Nguyệt không muốn nhiều chuyện, lập tức tìm một cái cớ như vậy.

Nhưng Khương Vi lại giật mình một cái, vội đứng dậy khỏi bếp hỏi nàng: “Đại tỷ tay của tỷ thế nào rồi? Còn đau lắm không?"

Khương Sơ Nguyệt không ngờ Khương Vi lại lo lắng cho mình như vậy, trong lòng chợt ấm áp, tự trách mình đã dọa nhị muội, vội vàng an ủi: "Không đau nữa, chỉ là không dùng được sức, lát nữa sẽ khỏi thôi, muội đừng nói với mẹ, kẻo mẹ lại lo lắng."

Thấy trên mặt nàng quả thật không có vẻ đau đớn, Khương Vi mới yên tâm, gật đầu nói: "Đại tỷ yên tâm, muội sẽ không nói với mẹ đâu, tính cách của mẹ mà biết được, lại lo lắng cả buổi cho xem."