Chương 9

Hôm sau, trời vừa hửng sáng, người hầu ở dãy nhà sau đã dậy, bận rộn chuẩn bị dọn dẹp.

Tuyết rơi tròn hai ngày, bọn họ phải mau chóng dọn dẹp đường đi trong phủ cho các chủ tử đi đường thuận tiện. Ngoài trời lạnh lẽo tới mức cứng hết tay chân, bọn họ cũng chỉ có thể rụt cổ đi ra ngoài, để lại dấu chân chỗ sâu chỗ nông trên mặt đất.

Khi đi qua phòng chính, mỗi người bọn họ đều nhẹ tay nhẹ chân, sợ mình sẽ đánh thức chủ tử đang nghỉ ngơi. Không ai muốn chịu phạt trong thời tiết này.

Mấy cô bé mới tới thường tò mò, hay len lén nhìn về phía phòng chính. Ngoài cửa có hai bà tử đứng, chờ được gọi bất cứ lúc nào.

“Song tỷ tỷ không ở chung phòng người hầu với chúng ta, tỷ ấy cũng được coi như chủ tử của An Đình Viện ạ?" Thiền Nhi hỏi bà tử bên cạnh.

Bà tử trừng mắt nhìn nó: “Ăn nói cẩn thận kẻo có ngày ngươi bị cắt lưỡi đấy. An Đình Viện chỉ có một chủ, người đó là thế tử.”

Thiền Nhi sợ tới mức che miệng lại, mắt mở to, nó ngoan ngoãn cầm chổi đi ra ngoài viện.

Trong phòng chính, tấm màn mỏng trước giường mờ mờ ảo ảo, trong phòng tràn ngập hương thơm ấm áp.

Vô Song vùi đầu trong tấm chăn mềm xốp, nghe thấy tiếng động rất nhỏ bên ngoài. Ngón tay nàng bấu lấy mép giường, nỗ lực ổn định hơi thở hỗn loạn.

Cánh tay vòng trên eo rút ra, ngay sau đó tấm màn được vén lên. Cung Thác xuống giường, lấy áo khoác mặc lên người.

Vô Song nhẹ nhàng thở ra, bàn tay vốn đang nắm chặt chậm rãi buông ra. Chầm chậm, nàng chống người ngồi dậy.

“Là nha đầu mới tới, có một đứa là người ở huyện bên cạnh nhà ta.” Nàng nhìn bóng lưng nam nhân, giọng nói mềm mại có hơi khàn.

Cung Thác tùy tiện thắt đai lưng, quay đầu lại: “Nhớ nhà?”

Vô Song kéo khéo khóe môi, sự mệt mỏi làm giọng nàng trở nên uể oải: “Tuy rằng người nhà ta đều không còn, nhưng rốt cuộc nơi đó vẫn là quê nhà, ta sẽ nhớ nó.”

Cả đời này của nàng, thời gian đẹp nhất đại khái là lúc nàng ở quê hương, có người nhà yêu thương nàng, tuổi nhỏ không có ưu sầu. Chỉ là năm ấy có một trận lũ lụt, nàng không còn gì nữa…

Cung Thác không tỏ ý kiến, cất bước đi ra ngoài: “Ngươi không cần dậy.”

“Thế tử.” Vô Song thấy người kia sắp đi, vội vàng gọi một tiếng.

Cửa sổ có vài tia nắng chiếu vào, trong phòng không tính sáng ngời.

Nữ tử dựa vào đầu giường, váy lót lộn xộn quấn quanh hông, tóc dài trút xuống đầu vai, nửa che đi nốt ruồi son chỗ xương quai xanh, trông nàng rất giống một yêu tinh hớp hồn nhân loại. Nhưng tiếng gọi kia, rõ ràng là nàng đang nghiêm túc.