Chương 8

Vô Song gật đầu, vành tai nóng lên, không biết là do hắn vừa niết vành tai nàng, hay là do Noãn Các quá nóng. Thứ tinh dầu hoa kia là do Cung Thác tìm thấy ở phiên bang, nghe nói nữ tử nơi đó dùng khi tắm gội, có thể làm da mịn màng, mùi hương sẽ thấm vào vân da.

Nói đến thứ này, nó không giống như để chăm sóc nữ tử, mà càng như là dùng để lấy lòng nam tử…

Nàng bị kéo đứng lên ở trước người hắn, bàn tay hữu lực nắm lấy eo nàng, mùi hoa nhành nhạt quanh quẩn bên mũi.

“Đang ở trong phòng, ngươi không cần mặc mấy bộ quần áo khó coi như vậy.” Trong giọng Cung Thác có vài phần ghét bỏ, hắn dùng tay kéo cái áo khoác vừa dày vừa nặng của Vô Song ra, ném vào góc tường.

Vô Song cả kinh nhắm mắt lại, theo bản năng bám lấy hai vai hắn, người đột nhiên nhẹ tênh. Rồi sau đó nàng nhanh chóng mở mắt ra, không còn cảm xúc nào có thể nhìn thấy.

Lửa than trong phòng cháy rất to, bỏ đi sự dày nặng u ám bên ngoài, bên trong nữ tử trông đến là kiều diễm bắt mắt.

Bộ váy màu đỏ mềm mại ôm sát thân hình mảnh mai, vài sợi tóc rối rũ xuống, rối vào nhau trên cần cổ. Khóe mắt nàng ửng đỏ, bên trong đó chứa đầy sức quyến rũ không thể diễn tả thành lời.

“Nhìn đi.” Cung Thác ngồi ngay ngắn trên sập, vừa lòng với những gì mình chứng kiến: “Đây mới là Vô Song của ta.”

Ngay sau đó cánh tay vơ một cái, ôm nàng vào trong lòng ngực. Hắn cúi đầu nhìn xương quai xanh duyên dáng, đầu ngón tay móc một cái, vạt áo mở rộng lại lộ thêm một ít. Ở dưới xương quai xanh bên trái của nữ tử là một vết bớt hình cánh hoa màu đỏ tươi, to cỡ bụng ngón tay, đỏ như màu chu sa.

Vô Song run lên, cùng lúc đó bị người kia mang đến trên sập. Mắt nàng tối sầm lại, thân hình cao lớn đã phủ lên nàng.

Ai cũng nói thế tử của phủ Ân Viễn Bá là người tài giỏi, đoan chính cẩn thận. Vô Song biết, khi đóng cửa lại, nam nhân lại có một bộ dạng khác, giống một con dã thú không biết thỏa mãn.

Ban đêm tuyết cuốn đầy trời, gió lạnh gào thét, thiên địa thành một vùng hỗn độn.

Cây mai đỏ trong góc viện nghiêng ngả loạng choạng, bông tuyết lạnh băng đậu lên nhụy mai, nương nhờ nơi mềm mại, dính chút mùi hoa, từ từ đọng đầy cành.

Năm nay lạnh hơn rất nhiều so với năm trước, tuyết cứ rơi thành từng đợt một, không biết khi nào mới đợi được mùa xuân ấm áp tới. Tới khoảng nửa đêm về sáng, trận tàn sát bừa bãi mới thoáng ngừng lại.