Nàng nói xong, ổn định hông, hai chân cũng gấp lại ngồi quỳ trên chỗ để chân, váy lụa chồng lên thành vài nếp nhăn, lưng trùng hợp mà dựa vào cẳng chân nam nhân. Nàng ngoan ngoãn ngẩng mặt, khóe môi là ý cười nhàn nhạt, đối diện với đôi mắt sâu lạnh lùng kia.
Mặc dù nàng đã ngày đêm đối diện với Cung Thác năm năm nay, Vô Song vẫn sẽ cảm thán vì gương mặt của người đàn ông này. Lang quân nho nhã, anh anh ngọc lập. Hắn nhậm chức trong quân đội, không có cảm giác gầy yếu của đám con cháu thế gia bình thường, từng câu từng chữ nói ra đều chứa sức mạnh chỉ thuộc về hắn.
Cái gọi là tài mạo song toàn, cũng khó trách hắn trở thành rể hiền khó kiếm trong cảm nhận của thế gia quý tộc trong Kinh Thành.
“Sao hôm nay thế tử lại trở về ạ?” Nàng hỏi, chóp mũi ngửi được mùi rượu.
“Có việc.” Cung Thác đưa ra hai chữ, con ngươi ngăm đen phản chiếu bóng hình nữ tử xinh đẹp.
Dưới ánh đèn, cần cổ thon dài tinh tế mà yếu ớt, đầu ngón tay mới chạm đã để lại vệt đỏ, mềm mại vô cùng. Giữa cổ áo nhiều lớp, một đoạn nhỏ xương quai xanh hiện ra, làm cho người ta muốn nhìn trộm khung cảnh nhấp nhô bên dưới.
Ở chung năm năm, Vô Song có thể cảm nhận được cảm xúc của Cung Thác, hắn không thích nói chuyện là đang không vui trong lòng. Những lúc thế này, thông thường nàng sẽ yên lặng không nói gì, ngoan ngoãn làm theo ý hắn, mặc hắn trêu đùa mình như trêu mèo.
Hắn là chủ tử, là kẻ thống trị tuyệt đối. Nàng là một nô tỳ, dù sao tồn tại cũng phải dựa vào hắn.
Nhưng nàng cũng hiểu rõ rằng tình cảnh của mình càng ngày càng bất ổn.
Lời nói của Thu ma ma còn ở bên tai, ý tứ bà ta ra sao, nàng đều biết hết. Nàng cũng suy nghĩ, liệu Cung Thác có biết chuyện này hay không, đây là ý của hắn ? Còn mình nên đi bao lâu mới được?
“Vô Song.” Cung Thác gọi một tiếng, tay nắm chặt cằm nữ tử, thân hình hữu lực nghiêng về phía trước, tiến đến trước mặt nàng: “Suy nghĩ gì thế?”
Hai mắt Vô Song cong lên, dứt khoát nghiêng đầu, một nửa khuôn mặt nhỏ dán lên lòng bàn tay hắn: “Không có gì.”
“Sau này.” Cung Thác hơi ngừng lại, đây là thói quen của hắn: “Trời lạnh không cần đi ra ngoài, ở lại trong viện, có một số việc không phải nhất thiết phải là ngươi đi làm.”
Ý hắn là chuyện nàng đi tới Hướng Dương Viện, mà nàng trở về quá muộn.
"Ta biết.”
“Ta trông ngươi như không nghe lọt tai.” Cung Thác cười nhẹ một tiếng, theo sau chóp mũi động đậy: “Người ngươi thơm như vậy, ngươi dùng Bách Phức Hương Lộ?”